Mùa hoa rơi gặp lại người – Chương 25

Mùa hoa rơi gặp lại người

Chương 25: Thua và thắng

Edit: Qu33njc3

Beta: Lệ Phong

********

Truyền âm phù phóng tới trên bàn, bên kia tiếng thở dốc, tiếng cười khi đứt đoạn khi liên tục, động tác hết sức kịch liệt, ở trong phòng yên tĩnh có vẻ càng phát ra rõ ràng.

Cảnh tượng đêm qua tái hiện, hơn nữa sau khi hồi tưởng lại chuyện đã phát sinh, hai người không khỏi xấu hổ.

Dương Chẩn dời tầm mắt, chậm rãi đi qua hướng trên ghế ngồi xuống: “Chờ cái gì, còn muốn xem?”

Vô tình gặp được một lần, đã bị trở thành nữ lưu manh vụng trộm rình coi, Hồng Ngưng ngầm hối hận không nên đáp ứng để cho hắn đến xem, kiên trì hỏi: “Phù kia đã bắt hắn uống?”

Dương Chẩn lạnh mặt không đáp. Rõ ràng người này làm việc thủ đoạn và rất hiệu quả, Hồng Ngưng biết hỏi cũng vô nghĩa, vì thế lấy lại bình tĩnh, cũng ngồi xuống, lấy ra đoạn cây đào màu vàng kia, còn có một đạo phù khác.

Suy nghĩ cực khổ nhiều ngày như vậy, đối với tình hình hiện nay, nàng cũng không phải hoàn toàn không có biện pháp – nội đan đoạt được từ Tất Tần là tu luyện ngàn năm, tự nhiên có chứa linh khí trời đất, nay tiên thiên linh khí của bản thân lại bị phong ấn, vừa lúc mượn dùng, đương nhiên tác dụng sẽ không lớn, có thể làm cho mấy lá phù này có tác dụng vậy là đủ rồi.

Hồng Ngưng nâng tay châm lửa đốt lá phù kia. Lá bùa cháy hết, giấy bụi cũng phiêu tán. Dương Chẩn nhìn thấy càng kinh dị, đang muốn nói cái gì, lại bị Hồng Ngưng chặn lại, chỉ nghe nàng mở miệng hỏi: “Phu nhân rốt cuộc là người nơi nào?”

Một lát, bên trong truyền âm phù có thanh âm thở hổn hển truyền đến: “Phu nhân rốt cuộc là người nơi nào?”

Dương Chẩn lúc này mới hiểu được, lúc trước lừa Chung Văn Tài uống hai đạo phù, thứ nhất là truyền âm phù, một đạo khác đúng là loại tác dụng này, nàng muốn khống chế Chung Văn Tài, thông qua miệng của hắn để biết chi tiết về yêu tinh kia, mà chỉ có đem phù đặt ở trong bụng hắn, mới có thể giấu diếm được yêu tinh kia.

Hồ nữ quả nhiên cũng không có phát hiện ra sự khác thường gì, tuy nói nàng ta biến thành bộ dáng Vương thị, nhưng những chi tiết nhỏ của Vương thị lại không rõ ràng lắm, bất quá đối phương bị trúng mị thuật, nàng liền không hề phòng bị, thuận miệng nói: “Thiếp đương nhiên là người thành Trọng Châu.”

Thanh âm mềm mại quyến rũ, Dương Chẩn nghe trong lòng run lên, lập tức nói: “Khu nào của thành Trọng Châu?”

Hồ nữ cười nói: “Phố Tây Hà.”

Càng xác định không phải Vương thị, Dương Chẩn trầm giọng: “Ở nhà ai của phố Tây Hà?”

Thấy hắn hỏi nhiều, Hồ nữ cũng cảnh giác đứng lên, “hôn nhẹ” sau đó nói nhẹ như gió: “Ta và ngươi chỉ là quen biết, chung quy hỏi chuyện này làm cái gì.”

Hồng Ngưng sợ nàng sinh nghi, vội hỏi: “Tiểu sinh ban ngày dường như ở Vương gia quý phủ gặp được phu nhân.” Lý do này thập phần đầy đủ, Hồ nữ không hề hoài nghi, ỷ vào mị thuật mà ôn nhu dỗ hắn: “Ngươi nhận sai rồi, trên đời này người có diện mạo tương tự rất nhiều.”

Hồng Ngưng đưa tay vung lên, truyền âm phù liền không có động tĩnh nữa.

Dương Chẩn nhẹ nhàng thở ra một hơi. Hồng Ngưng nói: “Ban ngày thấy Chung Văn Tài như vậy, ta liền đoán hắn khẳng định không biết thân phận Vương phu nhân, quả nhiên là thế, ban đầu tưởng là hắn lúc trước trong lúc vô ý ở đâu đó nhìn thấy Vương phu nhân, sinh lòng ngưỡng mộ, sau đó bị yêu nữ này nhòm ngó phá hỏng, mới biến hóa ra để lừa hắn.”

Dương Chẩn chưa nói cái gì, nhìn chằm chằm nàng đến nửa ngày, bỗng nhiên cười lạnh: “Thật là biện pháp lợi hại, chỉ bằng một đạo phù có thể khống chế lòng người.”

Hồng Ngưng cười nói: “Dân nữ mặc dù không có pháp lực, nhưng ai nếu là nghĩ muốn khi dễ, cũng chưa chắc đã dễ dàng.” Dương Chẩn đứng dậy bước đi.

Ngày thứ hai Hồng Ngưng liền giúp Chung Văn Tài giải mị thuật, Dương Chẩn tự mình thẩm vấn, cuối cùng hiểu được chân tướng sự tình, so với dự đoán của Hồng Ngưng không khác lắm.

Thì ra ngày ấy Chung Văn Tài vào phủ nương nhờ họ hàng, đi ra ngoài thành du ngoạn, vô ý gặp được Vương thị đang dâng hương, thấy nàng dung mạo xinh đẹp không khỏi động tâm, nhưng không biết thân phận của nàng, đang trong lúc phiền não, ban đêm “Vương thị” liền tự động tìm tới cửa.

Trên đường, hai người chậm rãi mà đi. Hồng Ngưng nhìn mọi nơi xung quanh, nhíu mày: “Không thể tưởng được phố Tây Hà lớn đến như vậy.”

Chiếu theo thân phận của Dương Chẩn, hạ lệnh tiến hành điều tra toàn thành không khó, nhưng việc này khó mà tránh khỏi sẽ đả thảo kinh xà, kiếm củi ba năm thiêu một giờ, hơn nữa yêu nữ kia mượn là dung mạo Vương thị, ngay cả hai người cũng chưa từng gặp qua diện mạo chân chính của nàng ta, cũng không thể ấn theo bộ dáng Vương thị mà đi tìm.

Nàng vẫn còn phiền não, mà Dương Chẩn lại không đem lời nói của Hồ nữ kia để ở trong lòng: “Tây Hà phố bất quá là nàng ta thuận miệng nói bậy, ngươi không phải nói yêu quái cũng sợ nhân khí sao, nàng cũng là yêu quái, như thế nào lại ở được trong thành.”

Hắn dừng bước: “Nhưng thật ra ngươi đã giải mị thuật cho Chung Văn Tài, tối nay nàng ta lại đến chắc chắn sẽ phát hiện, lúc đó sẽ ứng phó như thế nào?”

Hồng Ngưng nói: “Nhiều lắm lại bắt hắn một lần nữa.”

Dương Chẩn nói: “Độc nhất là lòng dạ đàn bà.” Thêm một lần như thế, nguyên dương bị hút hết, Chung Văn Tài sẽ chết.

Hồng Ngưng cười: “Yêu nghiệt kia hiện tại chúng ta nhất định không thể trêu vào, Vương gia nếu không đành lòng, không ngại tìm chút nhân sâm, lộc nhung (sừng hưu) thay hắn bồi bổ, giúp hắn chống đỡ thêm mấy ngày, hoặc là tự thân xuất mã (tự mình) thay thế cho hắn, nghĩ đến lấy tư thế oai hùng của Vương gia, yêu nghiệt kia nhất định sẽ không bất mãn.”

Dương Chẩn da mặt co rúm lại: “Cô nương không biết cảm thấy thẹn.”

Hồng Ngưng nghiêm mặt: “Dân nữ nếu không cứu giúp, cũng không đến nỗi sơ sẩy như thế, trúng mị thuật tri vô bất ngôn (không nói được lời nào), ta còn sợ hắn đến lúc đó sẽ khai ra chúng ta, nay không chỉ có thay hắn giải trừ mị thuật, còn giúp hắn trừ bỏ đi mùi mà yêu nghiệt kia lưu lại, hiện tại tốt nhất để cho hắn ẩn núp đi, hoặc là lặng lẽ rời khỏi thành Trọng Châu, yêu nghiệt kia lúc đó sẽ không tìm được.”

Dương Chẩn nhíu mày: “Hắn đi rồi, sau này chúng ta sẽ gặp khó khắn khi hỏi thăm hành tung của yêu nữ kia.”

Hồng Ngưng nhíu mày: “Vương gia tâm địa cũng không được tốt cho mấy nhỉ.”

Dương Chẩn lạnh lùng nói: “Loại người như hắn chết không đáng tiếc.”

Hồng Ngưng nói: “Không an phận dám nuôi hi vọng là vì hắn cũng không biết thân phận của Vương phu nhân.”

“Nếu biết, hắn còn có thể lưu lại cái mạng chó này?” Dương Chẩn cũng không nhìn nàng, xoay người hướng hai gã thị vệ nói, “Hồi phủ.”

Biết hắn trở về an bài , Hồng Ngưng cười, tiếp tục tìm kiếm.

Tây Hà phố rất dài rất lớn, hơn nữa mấy con phố ở Tây Hà đều liền kề giống nhau như đúc, phần đông là cửa hàng, cũng không thể đi đến từng nhà gõ cửa hỏi thăm, nhất thời nàng cũng không biết nên bắt đầu từ đâu mà tìm, đi mất nửa ngày cảm thấy hai chân bủn rủn, liền tùy ý vào một quán trọ, kêu bát canh nóng, ngồi xuống suy nghĩ đối sách.

Không phải không biết lợi hại của Tam vị chân hỏa, nhưng yêu nữ này quả thực là xuất thân từ tộc Cửu vĩ hồ, có thể nghe được tin tức của Lục Cửu hay không? Nhịn xuống kích động trong lòng, Hồng Ngưng nắm chặt đoạn đào màu vàng kia.

Đang lúc này, bên cạnh có một thanh âm vang lên: “Trương Nhị bá, trước đó vài ngày nhờ ngươi mang tới cái đó, đã có chưa?”

Thanh âm cố ý đè thấp, ngay cả như thế nghe vào trong lỗ tai vẫn là thập phần ôn nhu đáng thương, Hồng Ngưng lập tức đưa mắt nhìn, chỉ thấy một người ăn mặc một màu trắng thuần khiết đạm mạc là một phu nhân đứng ở quầy tiền cùng lão chưởng quầy chào hỏi, bộ dáng tú lệ, nhìn qua thật là hiền thục.

Lão chưởng quầy vội từ quầy hàng lấy ra cái bọc giấy đưa cho nàng: “Đang muốn đưa đi, ngươi ngược lại lại tới trước.”

Phu nhân kia tiếp nhận, cảm ơn. Lão chưởng quầy thân thiết: “Thích công tử bệnh đã có chút khởi sắc (chuyển biến tốt) hơn chưa?”

Hồ phu nhân cúi đầu: “Vẫn là như vậy, làm phiền Nhị bá lo lắng.” Cảm tạ hết lần này đến lần khác sau đó cầm bọc giấy đi mất.

Hồng Ngưng lập tức đứng dậy đi qua: “Trương Nhị bá, nàng là thân thích của ngươi?”

Lão chưởng quầy híp mắt nhìn nàng một lát, vẫn cảm thấy lạ mặt, nhưng nghe nàng gọi thật thân thiết, dễ dàng làm chính mình trí nhớ không tốt, lắc đầu:

“Không phải thân thích gì, phu nhân này họ Hồ, nửa năm trước gả cho Thích gia Tam công tử, còn làm cho Tam công tử này bị cha hắn đuổi ra khỏi nhà, ai ngờ thành hôn không đến một tháng, Thích Tam công tử liền bị bệnh nặng, đại phu cũng không có biện pháp, Thích lão gia chỉ mắng nàng khắc phu, cũng không chịu trông coi.Thiệt thòi cho vị phu nhân này nhưng nàng vẫn không rời không chê, thường ngày vẫn thêu thùa may vá sống tạm, còn phải chăm sóc Thích Tam công tử, quả thực không dễ dàng, cho nên hàng xóm láng giềng không có việc gì đều giúp đỡ nàng một chút.”

Hồng Ngưng dừng như có chút suy nghĩ, sau một lúc lâu mới lại hỏi: “Nàng hiện nay đang ở nơi nào?”

Một tiểu cô nương mà thôi, cũng không phải người hiểm ác gì, lão chưởng quầy cũng không phòng bị: “Đường Đông Tam, bà con cách vách chính là…”

***

Sâu trong đường hẻm chỉ có mấy hộ gia đình, vô cùng lãnh lẽo, chỗ ở Hồ thị cùng trượng phu cũng không khó tìm, tùy tiện tìm người hỏi thăm sẽ biết.

Cửa trước đóng chặt, trong sân im ắng, xem ra thật giống như lời đồn đãi, trượng phu bệnh nặng, Hồ thị trừ ban ngày ra liền đóng cửa không cùng người khác lui tới, xác thực tuân thủ nghiêm ngặt nữ tắc (chuẩn mực đạo đức của người phụ nữ).

Hồng Ngưng đứng ở ngoài tường nhịn không được lưỡng lự, pháp lực bị phong ấn, không thể cảm thụ yêu khí, nay còn khó có thể xác định nàng có phải yêu hồ kia hay không, cũng không thể vô duyên vô cớ xông vào, nên tìm lấy cái cớ gì đây?

“Cô nương ở trong này làm cái gì?”

Sau lưng vang lên thanh âm ôn nhu dễ nghe. Xoay người đã thấy người tới, Hồng Ngưng ngạc nhiên nói: “Là ngươi.”

Lục Dao sóng mắt lưu chuyển: “Cô nương sao lại đến nơi này?”

Hồng Ngưng rất nhanh khôi phục bình tĩnh: “Vương phi là thần tiên, đều có thể đến thế gian một chút, Hồng Ngưng là phàm nhân, thiên hạ to lớn, có nơi nào không thể đi?”

Lục Dao nói: “Cô nương nói quá lời, cái gì Vương phi, bất quá là các nàng chê cười thôi, ta gọi là Lục Dao.”

Hồng Hgưng không để ý đến chuyện đó: “Ngươi tìm ta?”

Lục Dao chầm chậm đi đến trước mặt nàng: “Chuyện Lục Cửu thật sự là xin lỗi cô nương, phụ vương đã trách phạt hắn, bên Thiên quân Côn Luân Đế quân cũng đã ban thưởng…”

“Muốn ta tha thứ cho hắn?” Hồng Ngưng ngắt lời nói, “Không có khả năng, Bạch Linh sẽ không trở về, một câu trách phạt là có thể miễn trừ sai lầm mà hắn phạm phải, thiên hình của các ngươi ở đâu?”

Nàng lắc đầu: “Ta đã quên, các ngươi ngay cả pháp lực đều là dùng để đối phó phàm nhân.”

Lục Dao mỉm cười: “Là nói đến phong ấn? Hắn làm như vậy là nghĩ đến cũng là vì muốn tốt cho cô nương.”

Hồng Ngưng tự nhiên biết cái “Hắn” kia là chỉ ai, vòng vo đổi đề tài: “Không biết Lục cô nương tìm ta có gì chỉ bảo?”

Lục Dao ôn nhu: “Chàng nhờ ta thay chàng chiếu cố ngươi.”

Để cho vị hôn thê đến “chiếu cố”? Hồng Ngưng trong lòng muốn cười, nhưng trên mặt không có một chút biểu tình: “Đa tạ, Trung Thiên vương cũng là quá lo lắng, làm gì phải mất công như vậy, ta không cần người chiếu cố vẫn rất tốt.”

Lục Dao nhẹ nhàng thở dài, vẫn đoan trang tao nhã như trước: “Lục Cửu là đệ đệ của ta, cô nương nhất định sẽ không thích ta, nhưng đã được chàng nhờ vả, cô nương có yêu cầu gì cũng có thể nói với ta, ta sẽ hết sức thỏa mãn.”

Hồng Ngưng cũng không chối từ: “Đừng để cho ta lại nhìn thấy các ngươi, đó chính là chiếu cố cho ta.”

Lục Dao cười nói: “Cô nương làm gì phải cố chấp như vậy, thôi được, tương lai nói sau.”

Tay áo nhẹ phẩy, cả người nàng ta liền biến mất. Hồng Ngưng cúi mặt nhìn dưới mặt đất, đứng bất động ở nơi đó thật lâu, thẳng đến một thanh âm vang lên. “Tính đứng ở đó sao?”

Xử lý xong chuyện Chung Văn Tài, Dương Chẩn thấy nàng thật lâu không trở về, tự mình đi ra ngoài tìm, ai ngờ vừa vặn gặp được hai người nàng đang nói chuyện, nhất thời không tiện lại đây, lúc này Lục Dao đã đi, không khỏi lấy lời nói cười nhạo nàng.

Phá lệ, Hồng Ngưng không cãi lại, mà nâng mặt lên nhìn hắn: “Vương gia tới thực khéo.”

Dương Chẩn khoanh tay đi thong thả đến bên cạnh nàng: “Ta xem nàng ta cũng biết thuật pháp, các ngươi là đồng môn?”

Hắn không biết thân phận Lục Dao, hẳn là không có nghe thấy cuộc đối thoại khi nãy, Hồng Ngưng cười lạnh, cũng không trả lời, hỏi lại: “Làm sao ngươi biết ta ở trong này?”

Dương Chẩn nói: “Chung Văn Tài đã được đưa đi.”

Hồng Ngưng nói: “Ngươi phái người theo dõi ta.” 

Dương Chẩn không phủ nhận cũng không giải thích: “Cứ tưởng rằng ngươi không đơn giản, ai ngờ so sánh với nàng ta, ngươi vẫn là tiểu nha đầu.”

Hắn rất có hứng thú nhìn nàng: “Nàng ta là thị uy với ngươi.” 

Hồng Ngưng ngược lại cười: “Vương gia thực thích châm ngòi thổi gió (tựa tựa như đổ dầu vào lửa).”

Dương Chẩn nói: “Nàng ta mới là nữ nhân trong nữ nhân, ngươi thua.”

Hồng Ngưng không phải là người dễ dàng chịu thua, nhưng hôm nay không thể không thừa nhận, lần này nàng chính xác đã thua, phàm là có liên quan đến người kia chuyện thua là hoàn toàn nắm chắc, hắn nắm giữ vận mệnh của hắn, lần lượt cho nàng hy vọng, lại lần lượt tự tay đem chúng hủy diệt trước mặt nàng, cho tới bây giờ cũng không buông tha.

Thấy nàng không lên tiếng, Dương Chẩn lại nói: “Nữ nhân ghen tị tranh đoạt, sử dụng chút thủ đoạn cũng không cần phải ngạc nhiên, nhưng thật ra ngươi, chuyện khác cũng không đến nổi ngu dốt, đến chuyện này… Bổn vương ngoài ý muốn thật sự vừa lòng.”

Hồng Ngưng châm chọc: “Ghen tị tranh đoạt, Vương gia đang nói chuyện nhà mình sao?”

Dương Chẩn không nhanh không chậm nói : “Nữ nhân nhu nhược một chút, đều có người thương tiếc, còn ngươi lúc nào cũng không muốn chịu thua, mọi chuyện đều tự mình chống đỡ, người khác nhìn không thấy, kết quả là chỉ ủy khuất chính mình.”

Hồng Ngưng nói: “Vương gia lo lắng nhiều lắm.”

Dương Chẩn đưa tay nâng người của nàng lên, cười hạ giọng: “Muốn khóc liền khóc, nữ nhân nhu nhược một chút cũng không có ai so đo tính toán.”

Không hiểu sao lại thấy tức giận, Hồng Ngưng phút chốc sắc mặt đổi khác: “Vương gia lời này ta thật không rõ, ta vì sao phải khóc.”

Dương Chẩn thuận thế buông nàng ra, nâng mày: “Quả thực không thương tâm?”

“Đây là chuyện của ta, không liên quan đến Vương gia.” Hồng Ngưng lạnh lùng nói xong, liền xoay người đi.

***

Đi vào cửa, lại tiến vào hậu viên, sắc trời đã hoàng hôn, nhưng tiếng bước chân phía sau vẫn không biến mất, không gần không xa bước theo nàng. Hồ nước ven bờ, gặp bốn phía không người, Hồng Ngưng rốt cục nhịn không được dừng lại: “Vương gia còn đi theo ta làm gì?”

Dương Chẩn nói: “Nàng ta là đang thay ai tới chiếu cố ngươi?” 

Hồng Ngưng trở lại, thản nhiên nhìn hắn: “Vương gia muốn chê cười?”

Dương Chẩn đi đến bên cạnh nàng đứng đó một lúc lâu, lắc đầu, ngữ khí dẫn theo tia châm biếm: “Nàng ta rõ ràng là cố ý nói những lời này, nhưng chưa chắc là thật sự, ngươi thông minh như vậy sao đoán không ra được, lại thương tâm một hồi.”

Thương tâm? Hồng Ngưng cười rộ lên: “Vương gia dường như đã hiểu lầm, thật giả như thế nào, đều không liên quan tới ta.”

“Rõ ràng khó chịu, lại không thừa nhận,” Dương Chẩn sắc mặt không đổi, “Ngươi cứ quật cường như vậy, sẽ không có chút cảm kích nào, là nam nhân đều sẽ chọn nàng ta…”

“Tự cho là thông minh.”

Hồng Ngưng lười nói thêm nữa, ngắt lời hắn, xoay người muốn về phòng nghỉ ngơi. Đúng lúc này bên hông bỗng nhiên căng thẳng. Một bàn tay gắt gao ôm vòng eo của nàng, tay kia thì chế trụ người của nàng, làn môi ẩm ướt nóng hổi hạ xuống, vẫn chuyên chế bá đạo như cũ, cảm giác không giống lần trước, lần trước là dục vọng bản năng, lần này phần lớn là trêu đùa.

Hồng Ngưng kinh sợ không thôi. Nàng càng ra sức chống đẩy, hắn liền càng làm càn, rốt cục, hắn dễ dàng chế trụ nàng giơ bàn tay lên, đồng thời nâng mặt rời đi. Hồng Ngưng lạnh lùng nhìn hắn: “Vương gia đây là ý tứ gì, hay lại là trúng mị thuật?”

Dương Chẩn thần sắc bình tĩnh, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì: “Thì ra là ngươi để ý điều này.”

Hồng Ngưng nhẫn nhịn không nói. Dương Chẩn buông tay nàng: “Ta so với hắn thế nào?”

Hồng Ngưng ngược lại bị hỏi sửng sốt, theo bản năng nói: “Ai?”

“Người ngươi thích,” Dương Chẩn khóe môi khẽ nhếch, “Bổn vương cùng hắn diện mạo tương tự nhau?”

Hồng Ngưng trầm mặc, sớm nên nghĩ đến, người này là Duệ Vương nổi tiếng, còn trẻ đã ra chiến trường tham dự chính sự, thấy rõ được tự nhiên sẽ không giống người bình thường, chỉ sợ theo ngay từ đầu cũng đã đặc biệt lưu ý đến chính mình.

Dương Chẩn nói: “Là ai?”

Hồng Ngưng nói: “Ngươi không phải hắn.”

Dương Chẩn nói: “Hắn thích nữ nhân kia, không chịu cưới ngươi?”

Hồng Ngưng biết hắn nghĩ sai, không có giải thích: “Đã không còn sớm, Vương gia nên trở về.”

“Thực thích hắn như vậy?”

Ngón tay mang theo độ ấm nhẹ nhàng xẹt qua mặt của nàng, hắn thấp giọng cười, “Ngươi không ngại xem ta là hắn, thế nào?”

Hồng Ngưng sửng sốt. Dương Chẩn buông tay, không đợi nàng nói gì, chậm rãi rời đi: “Trong lời nói bổn vương ngươi trước tiên nhớ kỹ, qua thời gian quay về cũng là như thế.”

Advertisements

5 phản hồi on “Mùa hoa rơi gặp lại người – Chương 25”

  1. ta lấy tem…..bỏ két sắt….quăng xuống biển……
    mong nàng thi thuận lợi…nhanh nhanh kết thúc mỹ mãn , quay về edit cho ta a. càng ngày càng hồi hợp…

  2. Hư, Cẩm Tú ca a TT__________TT
    Tỷ nha. muốn coi hình e thì lên YH nha 😀


Đóng góp ý kiến đê.......!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s