[Đừng như vậy] Chương 3

Đừng như vậy, người ta vẫn là học sinh đấy!

Chương 3: Say rượu

Edit: thuynhuoclinh

Beta: jochu

********

Chương này ta lấy từ bản edit + beta bên nhà Bích Song, nhưng ta mạn phép sửa lại đôi chút để cho phù hợp với nhà của ta. Mong thuynhuoclinh cùng jochu có đọc thì thông cảm cho ta nhé.

Sau khi tọa đàm chấm dứt, người đứng dưới đài điên cuồng chen chúc lên lễ đài xin chữ ký của Đỗ Thăng, người này đi trước người sau nối nghiệp tiến lên, cảnh tượng này thật khiến cho người ta tặc lưỡi không ngừng.

Ta cùng sư huynh ở giữa đống người điên cuồng gắng sức chen ra phía sau lễ đài.

Thầy hướng dẫn vừa nhìn thấy ta liền hung mãnh chỉ ngay vào mũi ta hung tợn giáo huấn: “Phẩm Phẩm, cô giỏi lắm! Cô nói xem nhân phẩm của cô chạy đi đâu rồi! Mỗi ngày ngoại trừ tạo thêm phiền toán cho tôi, cô còn làm gì được nữa?” (tên nữ chính là Phẩm Phẩm có nghĩa là nhân phẩm, phẩm chất tốt đẹp)

Ta cúi đầu chạy nhanh lại, tưởng tượng mình là con chim đà điểu, mà sư huynh của ta thật không lương tâm nói “Em đi dọn dẹp vệ sinh” Liền tránh người. Đáng thương cho đỉnh đầu của ta sớm bị ân sư phun ẩm ướt!

Thật không hổ là người chồng ở với vợ lâu năm bị chèn ép, cứ như ân sư – người hướng dẫn dạy ta bao lâu nay, sức mạnh ấy ta có thể nhìn ra là ở nhà bị sư nương chà đạp bao nhiêu a!

Thầy hướng dẫn đang giáo huấn ta đột nhiên câm miệng, ta ngẩng đầu vừa thấy, hoá ra là Đỗ Thăng, bên cạnh hắn là hiệu trưởng cùng thư ký riêng đang đi từ trên lễ đài đến phía sau hội trường.

Hiệu trưởng chính là đang tha thiết mời Đỗ soái ca cùng ăn bữa tối, Đỗ soái ca trên mặt lộ vẻ lễ phép lại xa cách mỉm cười, tựa hồ đối với bữa cơm này cũng không cảm thấy hứng thú.

Thầy hướng dẫn của ta mắt thấy Đỗ Thăng kia đi đên liền ném ta sang một bên cùng nhóm người tổ chức nhanh chóng gia nhập mặt trận nhiệt tình mời Đỗ Thăng cùng ăn bữa cơm thân mật.

Ta cuối cùng vẫn cảm thấy Đỗ Thăng nửa như vô tình mà cố ý dùng ánh mắt ấy lướt trên người ta, nhưng ta sợ mình tự đa tình, cho nên cũng không cho phép lấy ánh mắt hắn thêu dệt thành như vậy a, hay là hắn kỳ thật chính là đang nhìn ta.

Lúc ta một lần nữa nhịn không được hoài nghi vừa mới rồi Đỗ Thăng lại dùng ánh mắt lướt qua, ta nghe thấy Đỗ Thăng nói với hiệu trưởng: “Nếu thịnh tình không thể từ chối, vậy cung kính không bằng tuân lệnh.”

Ta biết vị bạn hữu đây là đáp ứng lời mời cơm của hiệu trưởng trường đại học lớn. Chỉ là cái gật đầu của hắn, đã khiến cho vị lão sư sung sướng, trực tiếp quên đi sự khó chịu ta gây cho hắn, cái miệng rộng bắt đầu cười ngây ngô.

Lúc một đám người lướt qua tôi ra bên ngoài, Đỗ Thăng giống như lơ đãng ngẩng đầu nhìn đến ta, sau đó lại giống như lơ đãng quay sang thầy hướng dẫn của ta: “Bạn học này là cao đồ (học trò giỏi) của thầy phải không?”

Thầy hướng dẫn của ta quay đầu  liếc mắt lườm ta một cái, miễn cưỡng làm ra vẻ vui sướng trả lời: “Ai là cao đồ, chính là cái học sinh không ra gì mà thôi!”

Ta cười hắc hắc hướng về phía Đỗ Thăng ngây ngô hùa theo lời người hướng dẫn của ta nói lặp lại: “Chỗ nào chỗ nào! Không ra gì không ra gì!”

Ta cảm thấy hướng dẫn cùng hiệu trưởng bọn họ đều bởi vì câu nói của ta mà hai bên thái dương rịn mồ hôi lạnh.

Đỗ Thăng mắt đầy ý cười nhìn ta liếc mắt một cái, lại giống như lơ đãng cùng hiệu trưởng nói: “Quý giáo nữ sinh thật sự là thẳng thắn đáng yêu a! Nếu đã là học trò của Mạnh giáo sư, liền thuận tiện cùng đi ăn cơm đi!”

Hiệu trưởng không hề nghĩ ngợi liền meo meo cười gật đầu nói: “Được, được! Cùng đi! Cùng đi!”

Vì thế ta cùng thầy hướng dẫn vạn phần hoảng sợ cùng lo lắng hướng ánh mắt nhìn mấy vị lãnh đạo đi đến cửa tiệm ăn hoành tráng.

Đến tiệm ăn lớn, các vị tai to mặt lớn và một tiểu binh như tôi cùng ngồi trộn lẫn một chỗ. Hiệu trưởng ngồi bên trái Đỗ Thăng, lần lượt bên cạnh hiệu trưởng là thư ký riêng, sư bá ngồi ở phía bên phải Đỗ Thăng, thầy hướng dẫn bên cạnh sư bá. Ta an vị bên ngoài rìa chỗ bưng bê thức ăn lên, làm mỗi lần người bán hàng kêu: “Nhờ một chút” ta lại phải đứng lên nhường chỗ cho hắn bưng đồ ăn xong mới có thể ngồi xuống.

Từ giữa trưa mười hai giờ cho đến chạng vạng tối bụng ta thực đói meo, trừ bỏ nghe người bán hàng nói “Nhờ một chút” ngoài ra cũng không để ý đến chuyện bên ngoài, một lòng chỉ biết ha ha ăn! Ta đang ăn rất vui vẻ, đột nhiên nghe thấy Đỗ Thăng nói với mọi người:

“Sau khi về nước tôi liền phát hiện trong nước có rất nhiều nữ nhân vì giảm béo mà hóa điên, vì thế tôi vẫn cảm thấy các cô gái hiện tại sẽ vì giảm cân mà không thích ăn cơm. Nhưng là hôm nay nhìn thấy ái đồ (học trò cưng) của Mạnh giáo sư, tôi cuối cùng biết được rằng có cô gái vẫn ăn cơm còn thực sự  thích thú như vậy!”

Ta choáng! Ta nghe bên tai mọi người cười ha ha, tay mềm nhũn, chiếc đũa đang gắp miếng thịt ba chỉ “Lạch cạch” liền đánh rơi trên bàn. Đoàn người vừa thấy ta có bộ dạng ngây ngốc cười đến càng vui vẻ.

Ta nhịn không được phẫn hận ngẩng đầu dùng sức trừng mắt nhìn Đỗ Thăng! Quả nhiên là tai họa lớn! Ngay cả một tiểu hài tử đơn thuần hồn hậu cũng phải tính kế, dù không được lớn cho lắm, nhưng cũng quyết không cam tâm để cho người lòng dạ đen tối kia cười vào mặt!

Đỗ Thăng cười đến cực vui vẻ, dường như nhìn thấy ta lườm, sau đó lại quay đầu hỏi Mạnh giáo sư: “Không biết ái đồ Mạnh đạo sư tên gọi là gì?”

Giáo sư he hé nhanh chóng quét ta một chút liền ghét bỏ thu hồi ánh mắt, đối với Đỗ Thăng nói: “Làm cho Đỗ tổng chê cười! Học trò này của tôi là một người bất hảo, bộ dạng nhanh nhẹn đáng yêu khiến cho người yêu thương, nhưng là tính tình thật sự làm cho người ta không dám khen tặng. Ngay từ những buổi đầu tiên thu nhận nó, nó chỉ giỏi nhất một việc là gây phiền phức cho tôi, tôi hao tâm khổ tứ so với nó còn hơn cả con ruột của chính mình! Bởi vì nó mà đầu tôi gần bạc hết, so với năm tháng tự tại trước đây thật là như hư không! Liền cứ như vậy thu nhận một nha đầu tên thì thật là hay, mà người lại không hề ngoan ngoãn như thế, tên gọi Phẩm Phẩm!”

Giáo sư của ta nói xong, đoàn người cười đến càng vui vẻ, hơn nữa Đỗ Thăng, đôi mắt đào hoa cười đến cong cong. Ta thật sự khó hiểu, một đám người đã trưởng thành lại đi lấy một tiểu cô nương ra trêu cười, e lệ không e lệ, xấu hổ không xấu hổ a!

Ta híp mắt  tà ác trừng Đỗ Thăng, cố gắng đem ý nghĩ tà ác của tôi truyền cho hắn, ta muốn làm cho hắn hiểu được, nếu hắn lại như vậy trêu chọc cô nãi nãi, ta đây sẽ nổi bão!

Hiệu trưởng ngồi bên cạnh Đỗ Thăng thật không hổ là cá nhân tinh anh, một chút liền nhìn ra ta cùng nữ nhân khác cử chỉ cũng như hành động đối với Đỗ Thăng hoàn toàn khác, thật cảm thấy hứng thú, vì thế liền cười nói với tôi: “Phẩm Phẩm, trò xem Đỗ tổng thích trò như vậy, trò không phải là nên kính Đỗ tổng chén rượu sao!”

Ta choáng! Hiệu trưởng a, người rốt cuộc đường đường là thầy hiệu trưởng hay còn là Ma Ma của di hồng viện ! Sao có thể vô tư như vậy liền kính dâng học sinh của mình đi bồi rượu cho kẻ lắm tiền!

Ta lắc lắc mặt bưng chén rượu đứng lên, đối với Đỗ Thăng vừa muốn nói chuyện, không nghĩ tới Đỗ Thăng chết tiệt kia lại cướp lời ta mở miệng nói trước: “Haiz, chén rượu của tôi lại chưa có rượu! Bạn học Phẩm Phẩm xin chờ một chút, tôi trước hết nên rót đầy, sau đó phiền ngươi kính lại!”

Ta vừa nghe liền nhịn không được bắt đầu oán hận cắn răng! Này bạn bè thân hữu kia chẳng nhẽ hắn không còn chuyện gì để nói sao! Quả nhiên hắn vừa nói xong hiệu trưởng liền nóng ruột ở bên cạnh thúc giục: “Phẩm Phẩm, mau, đừng đứng ngốc như thế, nhanh đi rót đầy rượu Đỗ tổng đi !”

Hiệu trưởng ma ma, ngươi cũng thật biết quan tâm học sinh a!

Ta cầm lên một chai bia từng bước so với giẫm đạp còn có vẻ nặng hơn đi đến bên cạnh Đỗ Thăng, ngoài cười nhưng trong không cười nhìn hắn nói: “Đỗ tổng, tôi giúp ngài rót rượu!”

Đỗ Thăng mang theo vẻ mặt đáng đánh đòn tươi cười có thâm ý khác nói với ta: “Không biết mẫu thân của bạn học Phẩm Phẩm có cho phép em uống rượu không a?”

Sau đó lại quay đầu nói với hiệu trưởng: “Hiện tại các bậc phụ huynh thật che chở cho con mình quá mức, có đôi khi đứa nhỏ rõ ràng đã trưởng thành, lại luôn đem nó đối đãi như với một tiểu hài tử, làm cho bản thân đứa nhỏ cũng luôn cho rằng mình còn nhỏ, kỳ thật khi tôi bằng tuổi Phẩm Phẩm, đã phải ra nước ngoài tự lập xây dựng nên công ty hàng đầu rồi.”

Này ma quỷ Đỗ Thăng! Hắn rõ ràng là ở đó châm chọc ta ngày hôm qua nói với hắn “Mẹ em nói em còn nhỏ”, nhưng là cái ý tứ hắn nói rốt cuộc là gì, chỉ có một mình ta nghe hiểu, những người khác đều chỉ biết một mà không biết hai lại phía sau tiếp phía trước, theo sau hắn phụ họa không ngừng.

“Rất đúng, Đỗ tổng nhìn vấn đề này thật thấu đáo, nói chuyện thật có đạo lý, anh mới ít tuổi như vậy mà đã có tầm hiểu biết lớn.”

Hiệu trưởng càng tuyệt vời, trực tiếp đánh nhịp nói: “Phẩm Phẩm ở nhà nghe mẹ nói không cho uống rượu sẽ không uống. Bất quá hiện tại là ở trường học, tại trường học sẽ nghe thầy giáo cùng hiệu trưởng, hôm nay thầy ngay tại trên bàn rượu này một lần duy nhất phát huy quyền lực của một hiệu trưởng, đặc biệt phê chuẩn Phẩm Phẩm có thể uống rượu!”

Ta hộc máu! Ta cảm thấy hiệu trưởng so với ta còn là người không vào đề đấy! Ta lại liếc mắt nhìn vị giáo sư của ta một cái, quả nhiên cũng như mấy con chim gõ kiến ở đây chỉ biết gật đầu gật đầu gật đầu nói đúng đúng đúng.

Trời đấy! Đạo đức không có, sư đức vô tồn a! (thầy dậy đạo không tồn tại ^^)

Ta cơ hồ nuốt lệ nóng vào bụng nghiến răng nghiến lợi bồi Đỗ Thăng một chén rượu.

Kính rượu xong, ta vừa muốn quay lại chỗ ngồi của mình, Đỗ Thăng lại mở miệng nói: “Xem ra Phẩm Phẩm đồng học này không chỉ biết kính rượu, cô gái này còn có thể uống a!”

Hiệu trưởng vốn thông minh tài trí bị ngăn trở lúc này lại đạt được cơ hội phát huy, ông liền từ trong lời nói của Đỗ Thăng nhanh chóng nói với tôi:

“Phẩm Phẩm, xem ra Đỗ tổng thực rất thích trò! Trò cứ ngồi bên cạnh bồi Đỗ tổng uống vài chén nói chuyện phiếm, nhớ phải giới thiệu thật chi tiết cho Đỗ tổng về tình hình trường học chuyên đào tạo các lập trình viên chuyên nghiệp, về sau trường học chúng ta nếu có cơ hội chiêu sinh thêm nhiều nhân tài như Đỗ tổng đây thì thật tốt, trò chính là công thần lớn nhất của trường!”

Ta thật sự bắt đầu ở trong lòng rơi lệ! Hiệu trưởng ma ma à, em phải thực công nhận người là một trong những thuộc hạ đắc lực của các mụ tú bà a! Lão già chết tiệt ngài vì sao lại đi chọn một nghề không đúng với sở trường như vậy!

Thầm oán, ta biết rõ không thể so đạo lý, trong lòng bao hàm khuất nhục ngồi ở bên cạnh Đỗ Thăng, sư bá ta cùng thầy hướng dẫn đại nhân theo thứ tự hướng ra phía ngoài di chuyển vị trí.

Ta lại cảm thán nói đức không có, sư đức vô tồn a! Nhìn xem vài tử lão nhân này làm gương rất tốt, còn không ở trong lòng bảo tồn nửa điểm chính khí, cũng thật biết phối hợp với ngoại nhân đến đùa giỡn học sinh của mình đi!

Đỗ Thăng vẫn là giống như trước cùng mọi người chuyện trò vui vẻ, chính là thường thường hay dùng đôi mắt đào hoa của hắn thoáng qua nhìn ta mấy cái, mỗi lần hắn liếc mắt, ta phải cùng hắn uống một ly, rất nhanh đầu của ta liền choáng váng vô cùng, cơ hồ ngồi cũng ngồi không xong, nhìn hiệu trưởng thấy có hai người, nhìn cuốn menu có hai cái, nhìn người thầy dẫn cùng sư bá vẫn là mỗi người lại có hai hình ảnh.

Quay đầu xem người bên cạnh là Đỗ Thăng, hình như cũng là hai người, nháy mắt mấy cái, lại giống như biến thành một người. Ta cảm thấy Đỗ Thăng biến đổi cứ hai rồi lại một như vậy đặc biệt hay, liền nhịn không được khanh khách đối với Đỗ Thăng nở nụ cười.

Đỗ Thăng nghe thấy tiếng cười của ta quay đầu nhìn, ta cảm thấy đôi mắt hoa đào kia của hắn nhìn ta, cư nhiên đặc biệt ôn nhu như nước.

Ta nghĩ, ta đã say!

Ai cũng không nghĩ tới, Đỗ Thăng tửu lượng tốt như vậy. Hiệu trưởng, bí thư, sư bá cùng thầy hướng dẫn cuối cùng không may mắn sống sót, hoàn toàn uống say đến nằm rạp ra bàn, phải vội gọi người tới đưa về nhà. Những người đứng đầu một trường đại học lớn a, các ngươi thật không biết giữ sĩ diện cho ai, nhiều người như vậy cũng uống thua một người a!

Mọi người đều đi rồi, trong phòng giờ chỉ còn ta đang mơ mơ màng màng và một người trước sau vẫn thanh tỉnh Đỗ Thăng, hai người.

Ta hoảng hốt cảm thấy Đỗ Thăng vươn tay cánh tay đem ta từ trên ghế bế lên, chân ta mềm nhũn căn bản đứng không vững, chỉ có thể mặc cho thân xác hướng trong lòng Đỗ Thăng dựa vào tìm kiếm điểm tựa.

Đỗ Thăng dùng cánh tay của hắn nâng nhẹ đầu ta lên cúi xuống bên lỗ tai ta nhẹ nhàng bật hơi nói: “Nha đầu, em biết không, em uống rượu bộ dáng đặc biệt có ý tứ!”

Ta cảm giác lỗ tai bị hơi thở của hắn tiêm nhiễm tê tê dại dại, nhịn không được rụt lui cổ càng tiến sát vào trong lòng của hắn.

Đỗ Thăng ôm ta cúi đầu dùng thanh âm hỏi: “Nha đầu, ký túc xá của em ở đâu, tôi đưa em về.”

Ta say rượu chỉ nghĩ muốn đi ngủ, vốn dựa vào rất thoải mái đang muốn chợp mắt, lại nghe hắn nói muốn đưa ta về ký túc xá, nhanh chóng cố gắng mở to hai mắt ngẩng đầu nói với hắn: “Không được! Tôi không quay về! Tôi hiện tại trở về ai ai cũng sẽ biết, sẽ nói tôi bị hiệu trưởng đem bán đi làm bồi rượu! Danh tiết liền hoàn toàn không còn! Không nên không nên!”

Đỗ Thăng cúi đầu nhìn ta ôn nhu nở nụ cười, trên khuôn mặt tuấn nhã tràn ra tất cả đều là ý cười ôn hòa. Ta nghĩ nhất định là ta uống rượu quá nhiều khiến cho xuất hiện ảo giác. Một người như ta tài mạo cùng địa vị xã hội đều là đồ bỏ, dựa vào đâu mà người như hắn lại đối với một học sinh ngu ngốc như ta ôn nhu cười?

Đỗ Thăng dùng một bàn tay đỡ ta vào lòng, tay kia nhẹ nhàng nâng lên đặt trên mặt ta, ta mê ly nằm ở trong ngực hắn, cơ hồ cảm thấy hắn dùng một loại ngữ khí sủng nịch nói: “Nha đầu, em nói em không trở về ký túc xá, vậy muốn đi đâu?”

Ta khoát tay phủi tay của Đỗ Thăng ra, sau đó nghiêm mặt nhìn thẳng vào mắt Đỗ Thăng nói: “Đừng nghĩ uống rượu vào là thò cái đuôi sói to tướng ra, sờ sờ cọ cọ trên mặt bổn cô nương ta. Tôi mệt, không muốn đấu trí với anh, anh giúp tôi một chút đi, chỉ cần đừng leo lên giường, tùy tiện thế nào đều được.”

Đỗ Thăng trợn mắt hỏi: “Vì sao?”

Ta choáng váng ngơ ngẩn vươn một ngón trở ra trước mặt hắn, lắc lắc nói: “Vấn đề anh nhắc đến không đúng. Anh muốn nói: ‘Vì sao em nói như vậy?’. Anh phải nói ‘Ý muội muội nói là gì…”

Đỗ Thăng bị ta làm cho không hiểu thế nào, quay vòng vòng, mi tâm nhíu lại như muốn thắt thành cái nơ bướm. Đương nhiên có thể nhìn một cái nhíu mày đơn giản thành cái nơ con bướm phức tạp, cần một sự nỗ lực rất lớn, xem mắt ai mơ màng hơn.

Đừng tưởng ta say, ta vẫn có thể căn cứ vào cái nơ bướm đang nhíu chặt mà chuẩn xác phán đoán rằng hắn khẳng định không biết Tiểu thẩm dương cũng là ngươi. Hừ, ta cũng không so với hắn.

Đỗ Thăng nhìn ta nửa ngày cũng không thấy ta trả lời vấn đề chính, phỏng chừng là sốt ruột, bắt đầu cần cấp cho mình một đáp án. Hắn đem mi tâm con bướm cho phép cất cánh, sau đó vẻ mặt quỷ dị nói với ta: “Như thế nào nha đầu, sợ thấy giường cầm giữ không được mình, sẽ đạp hư sự trong sạch của tôi sao? Kỳ thật tôi không ngại, nếu em muốn như vậy, tôi liền theo em!”

Ta dùng sức cười một tiếng với Đỗ Thăng, nói: “Anh nằm mơ đi! Còn muốn tôi cường bạo anh, mơ tưởng! Muốn theo tôi, lại càng không thể. Tôi là nữ tử đỉnh thiên lập địa, tôi không cần người khác. Tôi cũng không cần người khác theo tôi! Tôi sẽ bị người khác cường bạo! Tôi sẽ đi theo người khác.”

Đỗ Thăng nghe ta nói xong ha ha cười không ngừng, ta tự hỏi hắn cười vui vẻ cái gì, không cho cười vui vẻ, một bên mí mắt càng ngày càng như một khối dính liền không buông.

Ta như vậy người khác sẽ không nghĩ là ngủ mà chính là hôn mê. Ta miễn cưỡng mở mắt nói với Đỗ Thăng: “Này anh đẹp trai, anh nhất định là có xe phải không? Anh để cho tôi ở trên xe anh ngủ một lát đi, tôi sẽ cho anh ở phòng khách quý nhất không tính tiền.”

Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, ta nghe được Đỗ Thăng nói: “Được! Tôi muốn nhìn xem sau khi tỉnh ngủ em sẽ trả cho tôi cái giá như thế nào!”

***

Thời điểm ta tỉnh lại là tiếng gà báo sáng, nắng sớm chiếu khắp nơi, sắc trời sáng choang, cả người đau nhức.

Cả người đau nhức, ta từ trong mộng dần tỉnh tảo lại, mở to hai mắt, dùng sức chớp chớp, lại chớp, lại chớp, lại lại lại chớp, cho đến khi thanh âm của Đỗ Thăng truyền vào tai: “Đừng chớp nữa, mắt có gỉ, có chớp thế nào cũng không nhìn rõ đâu. Lau đi, cứ chớp mắt nữa sẽ rút gân đấy!”

Ta dùng sức nhu nhu ánh mắt, sau đó “Đằng” ngồi xuống, nhìn xem tình hình trước mắt, chuẩn xác phán đoán ra ta đêm hôm trước đã ngủ qua đêm trong xe của Đỗ Thăng.

Trách không được lại đau nhức. Làm ta sợ đến nhảy dựng lên, còn tưởng rằng bị người ta làm hại. Ta ngẩng đầu nhìn Đỗ thẳng đang ngồi nhìn, nói: “Đỗ tổng, sớm! Đỗ tổng, thể xác và tinh thần ngài đều thật khỏe mạnh. Bên cạnh tôi một đêm lại vẫn có thể thủ thân như ngọc, thật sự là một người có cốt cách! Sáng sớm lạnh như vậy ngài cũng chỉ mặc một cái áo sơ mi trắng xuất trần thoát tục, thật sự là khí lực tốt nha.”

Đỗ Thăng nhướng mày lên nói: “Phẩm Phẩm đồng học, đối với sự khen ngợi của em, trước mắt tôi có thể miễn cưỡng xem nhẹ nội dung này mà nhận, dù sao nam nhân đối với loại nữ nhân có khuynh hướng ngu ngốc thủ thân như ngọc là điều tương đối dễ dàng, nghiên cứu sinh Phẩm Phẩm đồng học, lấy học thức cùng trí tuệ của em, mời em trước cúi đầu xem lại mình trên người khoác thứ  gì, sau đó xin mời đối vấn đề về khí lực của tôi  lại một lần nữa phát biểu cảm tưởng.”

Ta nghe xong lời Đỗ Thăng nói cúi đầu vừa thấy, phát hiện khoác trên người ta chính là âu phục của hắn! Nguyên lai hắn đem áo khoác cởi ra làm chăn đắp cho ta. Ta nhanh chóng ha ha cười ,bộ dáng nịnh nọt đối Đỗ Thăng nói:

“Đỗ tổng! Ngài không chỉ thể xác và tinh thần khỏe mạnh, ngay cả linh hồn đều vô tư cao thượng như vậy! Chính là bộ âu phục này nếu có thể làm được dài thêm một chút nữa thì rất tốt, như vậy thời điểm tôi ngày hôm qua ngủ sẽ không cảm thấy hai chân lạnh buốt, ha ha ha ha!”

Đỗ Thăng liếc một cái có thể làm điên đảo chúng sinh, xem thường mà nói với ta: “Nha đầu, đừng giả ngu, có thấy rõ trên ngực trái tôi có một vòng nước miếng không? Là em dùng miệng  mình chùi vào đấy! Có biết áo này bao nhiêu tiền không? Mà em tốt nhất là đừng biết, có thể ảnh hưởng tới tinh thần và thể xác khỏe mạnh của mình. Em có thể đoán được tôi muốn xử lý cái áo này như thế nào không?”

Ta nháy mắt mấy cái, lại nháy mắt mấy cái, lại lại nháy mắt mấy cái, lại lại lại nháy mắt mấy cái…nháy thêm n cái, vốn định nghẹn ra nước mắt lấy chút đồng tình, nhưng là đối mặt với mỹ nam, thất bại, nói gì cũng không được!

Tôi lại lại lại lại…nháy mắt mấy cái nữa, Đỗ Thăng nhắm chặt hai lông mi, phía dưới là đôi mắt anh tuấn tràn ngập nghi hoặc lẳng lặng nhìn ta chăm chú, bỗng nhiên đầu nhanh chóng hướng sang cửa kính xe, ngón tay duỗi ra hướng lên trời, quát to một tiếng:

“Nhìn! Bụi bay! Nhìn! Bụi trôi qua rồi! Nhìn! Bụi lại đây! Nhìn! Bụi bay bụi đến bụi đi!”

Đỗ Thăng vừa dứt lời, tôi liền không ngừng vui vẻ nhìn qua cửa kính xe bên kia, quay đầu lại nói với hắn: “Đỗ tổng, chúc mừng ngài, toàn một mình ngài nói! Còn hơn là chúng ta đi con đường tầm thường đấy, chúng ta toàn nói vớ vẩn, linh tinh, chính ngài tự nói mình mệt, thật thoát tục!”

Đỗ Thăng như yêu nghiệt hé ra dung nhan tuấn mỹ, hai mắt phóng xạ tà ác muốn bóp chết ta — ánh mắt nhìn ta nói: “Nha đầu, em tốt nhất trước nói cho tôi, muốn xử quần áo của tôi như thế nào, nếu không đừng trách tôi không nghĩa khí, nói cách khác, tôi lập tức làm cho thể xác và tinh thần em trở nên cực kỳ không khỏe mạnh!”

Ta nhanh chóng đem áo khoác của Đỗ Thăng từ trên người kéo xuống dưới, giống như cầm bài vị tổ tông cung kính bưng đưa đến trước mắt Đỗ Thăng, sau đó bức mình làm ra một bộ dạng thật sự thuần lương dịu ngoan đối Đỗ Thăng nói:

“Đỗ tổng, em nghĩ tốt nhất là ở phía bên kia vạt áo làm một vết đối xứng nữa, tức là làm một vết nước miếng giống hệt thế là được”

Đỗ Thăng gắt gao trừng mắt nhìn ta trong chốc lát, mắt thấy khuôn mặt ta càng ngày càng vặn vẹo, cùng lúc nhe răng nhếch miệng, rốt cục hắn nói một câu: “Cánh tay mỏi không? Không có việc gì, cho đến khi nào tê rần là được. Nếu em có thể bảo trì tình trạng này không động đậy trong vòng mười phút, tôi sẽ không bắt em bồi thường. Nếu không làm được, em chấp nhận làm người hầu của tôi đi.”

Hắn vừa dứt lời  hai cánh tay đang duỗi thẳng của ta một chút liền lạch cạch liền rơi trên đất. Ta bi thương vô hạn nói với Đỗ Thăng: “Đỗ tổng, ngài có thể giảm nhẹ hình phạt được không! Làm như vậy sẽ khiến cho hai cánh tay của tôi sẽ thành tàn phế mất!”

Advertisements

10 phản hồi on “[Đừng như vậy] Chương 3”

  1. LỆ LỆ, nàng edit lại chuong 1+2+3 à?
    bên ta thì dẫn link của bích song
    khi đọc nó sẽ ko bị trục trặc gì chứ?

    • Không phải ta làm lại, nàng không không đọc phần trên àh? Ta chỉ có sửa lại chút xíu bản edit + beta của các nàng ấy thôi. Dù biết làm vậy là có lỗi nhưng ta không muốn làm tiến trình edit của ta bị rối loạn vì các chương đầu.

      Mong các editor + beta-or bên nhà Bích Song thông cảm cho ta luôn nha.

  2. thienvu1102 nói:

    Lệ Phong tỷ, vất vả gùi, hắc, bất quá đệ sẽ thường xuyên vào nhà tỷ chơi hơn nha

  3. thks nàng nh` nhé ♥
    đã có tận mấy chương r`
    ta đọc đêy ^^

  4. Ngọc Minh nói:

    Thanks bạn nhiều :X
    Bắt đầu trải chiếu, lót dép tại nhà nàng để hóng hớt =))

  5. gaumeo0 nói:

    Thanks nang nheu


Đóng góp ý kiến đê.......!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s