Mùa hoa rơi gặp lại người – Chương 23

Mùa hoa rơi gặp lại người

Chương 23: Mị thuật

Edit: Qu33njc3

Beta: Lệ Phong

********

Hơn một tháng đi qua, thời tiết đã chuyển lạnh.

Ánh trăng sáng rõ, đêm dài, trên hành lang vương phủ đèn đuốc sáng lung linh, thủ vệ trực đêm tuần tra lui tới, so sánh với phía hậu viên lại càng thêm lạnh lùng.

Bọn thị nữ nha hoàn phần lớn đã đi ngủ, nếu không ngủ cũng nhàn hạ tụ tập lại một chỗ chơi bài.

Khu vườn to như vậy trở nên trống trải mà yên tĩnh, núi giả hồ nước tu trúc (bụi trúc) đều đắm chìm trong ánh trăng.

Bỗng nhiên, ở một nơi hẻo lánh truyền đến tiếng cười ha ha kìm nén, có thể nghe được người này trong tâm rất sốt sắng.

Một đôi thanh niên nam nữ không hề cố kỵ ở bên trong cụm núi giả giao hoan.

Nữ tử thân trên nằm sấp ở trên núi đá, nam tử từ phía sau tiến vào, vẻ mặt hưng phấn, liều mạng, hai tay cũng không nhàn rỗi, vịn vào eo nhỏ nhắn khiến cho mất hồn khó nhịn, dục tiên dục tử (dục vọng cực khoái).

Vốn là ngủ không được mà đi ra đi dạo một chút, trong lúc vô ý lại gặp được chuyện như vậy, Hồng Ngưng đầu tiên nán lại, tiếp theo cũng trấn định, giờ phút này cửa lớn đã đóng, nơi này là hậu viên vương phủ, nam tử kia hẳn là hạ nhân ở trong phủ.

Tuy nói Dương Chẩn bên ngoài đối việc này từ trước đến nay không để ý, trị gia lại quá mức nghiêm, nề nếp gia đình lại rất cẩn thận, hạ nhân nha hoàn trong phủ ngày thường đều cảm thấy khó nói chuyện, nhưng cánh rừng lớn loại chim gì cũng đều có, nên việc này cũng không ngạc nhiên.

Chỉ cần hối lộ người coi cửa vài đồng bạc là có thể trà trộn vào hậu viên dễ dàng, bất quá người này lá gan thật quá lớn.

Đương nhiên nàng cũng lưu ý đến, cô gái này thân phận không quá tầm thường. Góc độ này thấy không rõ khuôn mặt nàng ta, chỉ thấy xiêm y trên thân thể kia ở dưới ánh trăng như khói như sương, mơ hồ lại có ngân quang lóng lánh, cũng không phải hình thức ăn mặc của bọn nha hoàn, chẳng lẽ này bên trong phủ còn cất giấu một vị giai nhân như vậy sao?

Ở bên trong viện hơn một tháng, trừ bỏ hai vị thị thiếp lúc trước, cũng không thấy Dương Chẩn thu nhận thêm nữ nhân mới nào. Trong đầu nàng nháy mắt xoay chuyển vài ý niệm nhưng vẫn khó có thể giải thích.

Hồng Ngưng rốt cuộc không tốt lại nhìn thêm lần nữa, đang chuẩn bị xoay người rời đi, ai ngờ ở lúc này nàng kia đã ý vô tình nghiêng mặt đến. Hé ra khuôn mặt diễm lệ phi thường.

Hồng Ngưng nhịn không được hít vào một hơi khí lạnh, khiếp sợ.

Thì ra Dương Chẩn lần này đến Trọng Châu, bên người chỉ dẫn theo hai vị thị thiếp, một vị họ Khúc, một vị họ Vương, cô gái này không phải ai khác, đúng là vị phu nhân họ Vương kia!

Sau lưng Dương Chẩn tư thông với hạ nhân, vị này phu nhân quả thực to gan lớn mật!

Nam nhân phía sau động tác càng ngày càng kịch liệt, Vương thị ngửa mặt, trong miệng phối hợp phát ra tiếng rên rỉ phóng đãng, nhưng mà trên khuôn mặt kia biểu tình đúng là lạnh lùng, cũng không nhiều lắm dục vọng, nhưng ánh mắt kia thực kỳ lạ, sâu không thấy đáy, mang theo loại thần bí mị lực khiến người khác khó có thể kháng cự.

Hồng Ngưng rốt cuộc cũng hoảng hốt, vội vàng dời tầm mắt, nhịn không được tán thưởng, Dương Chẩn ánh mắt quả thật không sai, hai vị thị thiếp có sự xinh đẹp quyến rũ thuộc loại thượng đẳng.

Vương phu nhân này ngày thường nói chuyện hay làm việc đều cúi suy nghĩ, một bộ dáng hoàn toàn sợ hãi, nhưng so sánh với Khúc phu nhân càng được sủng ái nhiều hơn, vốn tưởng rằng chính là hắn thiên vị nữ tử nhu nhược này, ánh mắt ngày thường lại không lưu ý vị Vương phu nhân này xuất sắc như vậy, chính mình là nữ tử còn như thế, nam nhân tự nhiên càng khó chống cự.

Nhưng bộ dạng này lại càng không thể nào giải thích. Dương Chẩn mặc dù là người được nuông chiều từ nhỏ, cũng tuyệt đối không mất đi phẩm hạnh của mình, vả lại hắn là người phong nhã hào hoa.

Lúc trước pháp lực chưa mất, liếc mắt một cái liền nhìn ra được người này thân thể cường kiện tuyệt không có bệnh hiểm nghèo, ngày gần đây ở trong phủ tránh không được nghe được chút chuyện bát quái.

Nghe nói hắn thường ngủ lại chỗ Vương phu nhân, theo lý mà nói Vương phu nhân sẽ không đến mức tịch mịch, nàng ta có thể nào lại giấu Dương Chẩn, liều lĩnh làm ra chuyện phiêu lưu mạo hiểm lớn như vậy ?

Hồng Ngưng thầm nghĩ, thấy hai người còn đang hoạt động, cũng không biết có thấy chính mình không, cuống quít hướng bên cạnh di chuyển, muốn tránh đi ra sau núi giả.

Dù sao đây là chuyện nhà của người khác, mà việc này cũng là chuyện khó coi, chính mình bất quá là người ngoài vào ở nhờ, không cần phải chọc ra chuyện lôi thôi.

“Xem đủ?” Phía sau có người hừ nhẹ.

Hồng Ngưng chấn động, vẫn còn đứng sững sờ, ngay sau đó đã bị một bàn tay mạnh mẽ kéo đi rồi.

Đương nhiên, nàng cũng không có cơ hội nhìn đến chuyện phát sinh phía sau. Không biết từ khi nào Vương phu nhân đã xoay người, thay đổi tư thế, một lần nữa cùng nam tử kia ôm nhau tại một chỗ, đúng lúc này ngón tay nhỏ và dài chọc vào giữa cái gáy của nam tử, đem môi anh đào đưa lên.

Nam tử cực nhanh, càng thêm điên cuồng, rốt cục run run phát ra tiếng kêu đau đớn. Vương phu nhân cười khẽ mút lấy môi hắn, ánh mắt quyến rũ không hề trong trẻo nhưng lạnh lùng, cuối cùng mang theo biểu tình vui sướng, hưng phấn.

Sau một lát, nàng hơi nâng thân trên lên, nam tử liền chậm rãi từ trên người nàng trượt xuống, lắc lắc lảo đảo hướng bên cạnh núi đá rồi ngã xuống, xụi lơ ở nơi nào, không ngờ bất tỉnh nhân sự.

“Còn không tính trở về sao?” Thanh âm mang ý cười.

Áo trắng nhẹ nhàng phiêu dật đứng dưới ánh trăng, đôi mắt mị hoặc lòng người, chẳng qua ánh mắt này sinh ở trên người nam nhân, liền khiến cho hắn cả người nhìn qua có vài phần nhu hòa, đúng là Lục Cửu.

Trong nháy mắt, Vương phu nhân đã sửa sang xong xiêm y, ngửa mặt nhìn hắn, ngữ khí không quá thân mật: “Ngươi tới làm cái gì.”

Lục Cửu cũng không bình tĩnh: “Thôi, ngươi làm cho ta nghĩ đến thật khiến cho bản thân mất mặt. Là dượng cầu xin ta đến.”

Vương phu nhân nói : “Không cần biểu ca (anh họ) lo lắng, ta sẽ không trở về.” 

Lục Cửu cười nói: “Theo ta thấy, ngươi cũng quá bướng bỉnh rồi đấy, người sau khi tự mình đầu thai chuyển thế, giống như sống lại, chẳng phải so với người vô dụng mạnh hơn một chút, ngươi vẫn là thả hắn đi đi, kiếp sau tìm hắn nữa cũng như thế.”

Vương phu nhân lạnh giọng: “Chuyển thế lại thì như thế nào? Ta từ đầu đến cuối là yêu, ngay cả hắn đầu thai chuyển thế trăm ngàn lần, thì vẫn là người, dù có lên trời vẫn sẽ không để cho bọn ta ở cùng một chỗ, nay hai người bọn ta khó có được chạy khỏi lôi hình, cuối cùng có thể thanh tĩnh sống qua ngày, như vậy không có gì không tốt, ít nhất hắn sẽ không quên  ta.”

Lục Cửu nghiêm mặt nói: “Đây là tình kiếp của ngươi, ngươi nếu còn khăng khăng một mực nghịch thiên hành sự, chỉ biết tự rước lấy họa, đến lúc đó có thể không phải là chịu lôi hình đơn giản như vậy, ngay cả phụ vương cũng chưa chắc giữ được ngươi.”

Vương phu nhân nói: “Chuyện tương lai để tương lai nói sau, biểu ca xin mời quay về.”

Lục Cửu không thèm để ý: “Ngươi như vậy là vì một người phàm mà chậm trễ tu hành, không sợ dượng sẽ xuống tay với hắn sao…?” 

Vương phu nhân lạnh lùng ngắt lời hắn: “Cứ việc xuống tay, hắn chết, ta liền cùng hắn chết theo.”

Lục Cửu thản nhiên nói : “Ngươi bộ dáng này cũng cách cái chết không xa, nếu ngươi sau này ở dưới thiên kiếp thần hồn câu diệt (hồn phách tiêu diệt), hắn sẽ bị quỷ dạ xoa phát hiện, chộp tới đầu thai, từ nay về sau nếu không nhớ rõ ngươi, cưới vợ sinh con, cùng nữ nhân khác…”

Lời còn chưa dứt, một đoàn lục hỏa (lửa màu xanh) thẳng hướng đến hắn đánh tới. Lục Cửu lắc mình tránh đi, cười nói: “Ta là phụng mệnh đem lời nói của dượng chuyển đến cho ngươi, tương lai xảy ra chuyện gì ta sẽ không còn quan hệ.”

Nói xong hóa thành bạch quang bỏ chạy. Vương phu nhân sắc mặt giận dữ đứng một lúc lâu, xoay người bỏ đi, cũng không cẩn thận bị vấp vào nam tử hôn mê bên cạnh, nhất thời hừ lạnh một tiếng, nhấc chân đá hắn mấy cái, biến mất dưới ánh trăng.

***

Cánh tay bị gắt gao túm lấy, nhịp bước chân vững vàng, hắn đi không tính là nhanh, Hồng Ngưng lại cơ hồ như là bị kéo chạy đi về phía trước, dù nàng gặp phải chuyện vẫn rất bình tĩnh, giờ phút này trong đầu cũng chịu không được bắt đầu rối loạn, mơ hồ còn có một tia không yên, dù sao tiểu thiếp của mình hồng hạnh vượt tường, lại rơi vào trong mắt người ngoài, không khỏi mất mặt, mà theo tính tình người này còn không biết sẽ xử trí như thế nào.

Rốt cục, Dương Chẩn cũng dừng bước lại, bỏ qua nàng. Gió đêm đưa tới rất nhiều cảm giác mát lạnh, trên hành lang đèn lồng tản ra ánh sáng mông lung.

Hồng Ngưng bỗng nhiên xấu hổ, kỳ thật nữ yêu hấp thụ nguyên dương của người, loại sự tình này lui tới thường thấy nhiều, vốn không là cái gì, huống chi nàng cũng không phải cố ý nhìn lén, nhưng hôm nay lại bị hắn gặp được, ý nghĩa hoàn toàn không giống như trước, giống như một nữ nhân không cẩn thận mở phim xấu ra xem vừa vặn lúc này bị nam nhân bắt gặp.

Trầm mặc một lúc lâu. Dương Chẩn quả nhiên mở miệng khiển trách: “Cô nương nhà gia giáo, sao lại đi nhìn lén chuyện đó!”

“Ta chỉ là đi ra đi dạo một chút…” Phát hiện càng tô càng đen, Hồng Ngưng bất đắc dĩ dừng lại, phát hiện hắn cũng không có kích động giống như nàng tưởng tượng, cũng thập phần kinh ngạc, thử quan sát sắc mặt của hắn, tiểu thiếp vượt tường, hắn lại có lòng dạ này?

Dương Chẩn mặt không chút thay đổi, giễu cợt nói : “Còn muốn trở về xem cho kỹ lượng sao?” 

Thì ra hắn cũng không thấy rõ nàng kia là ai, Hồng Ngưng cuối cùng cũng hiểu được nguyên do, ngược lại nhẹ nhàng thở ra, vốn người này thê thiếp thành đàn, Vương phu nhân hồng hạnh vượt tường cũng không thể toàn bộ đem đi trách nàng, nhưng tôn nghiêm Vương tộc, há có thể cho phép hậu viện làm ra loại sự tình này.

Hơn nữa người này trời sinh tính tình kiêu ngạo thủ đoạn cường ngạnh, náo loạn ra thì chỉ có thể gây ra tai nạn chết người cũng nên.

Tiếng hít thở có chút dồn dập, hơi thở ấm áp chạm nhẹ vào trán. Hồng Ngưng hoàn hồn, nâng mặt, phát hiện không biết từ khi nào Dương Chẩn đã đi tới gần, khoảng cách hai người  không đủ một thước.

Hắn cúi đầu tựa như nhìn nàng, thấp giọng: “Đối với việc này rất ngạc nhiên sao?” 

Hồng Ngưng mơ hồ phát hiện không đúng, muốn lui về phía sau. Một bàn tay nhanh chóng vòng trụ eo của nàng, tay kia thì chuẩn xác chế trụ người của nàng, ngay sau đó môi hắn liền hạ xuống.

Mãnh liệt mà mút cắn, cái lưỡi cường ngạnh kia như muốn cạy mở hàm răng của nàng, tham lam tiến chỗ càng sâu, làm càn, bắt buộc, không có thương tiếc, động tác sở hữu đều như tuyên cáo đối phương cường thế cùng chuyên chế, đó là một nam nhân thích làm chúa tể hết thảy.

Trước đó hoàn toàn không có dự liệu, làm thế nào có thể dự đoán được hắn sẽ đột nhiên làm ra hành động như vậy, Hồng Ngưng ngây người mất nửa ngày mới phản ứng lại.

Hắn đúng là chịu một màn kích thích mới vừa rồi, muốn tìm một người khác tiết dục! Trong lòng bỗng nhiên cảm thấy khuất nhục (áp bức và lăng nhục).

Hồng Ngưng tức giận đến cực điểm, theo bản năng dùng sức phản kháng, ai ngờ nay pháp lực đã bị phong ấn, dường như biến thành phế nhân bình thường.

Đối phương dáng người vốn so với nàng cao lớn hơn, lại tập võ từ nhỏ, hơi thở mạnh mẽ, vô luận là thể trạng hay là sức mạnh nàng cũng không chiếm được nửa điểm ưu thế, giãy dụa nửa ngày nhưng vẫn đẩy không ra.

Ánh mắt lạnh lùng đã trở nên mê loạn, dục hỏa bốc cháy, hắn tựa hồ đã mất đi lý trí, cơ hồ là đem cả người nàng áp tới chính mình, hôn càng thêm làm càn.

Phát hiện khó có thể thoát thân, Hồng Ngưng ngược lại tỉnh táo lại, rốt cục cảm thấy sự tình quả là không hợp lý.

Dương Chẩn từ trước đến nay kiêu ngạo lại biết kiềm chế, cho dù bị loại sự tình này chọc cho bốc hỏa, cũng không đến nổi trở thành người mất đi sự chừng mực của mình đi bắt buộc một nữ nhân từ bên ngoài đến.

Hành động này hoàn toàn không giống tác phong làm việc thường ngày của hắn. Trong đầu bỗng nhiên hiện lên ánh mắt mới vừa rồi, sâu không thấy đáy, ánh mắt tựa như mất hồn.

Giống như bị nghi ngờ của mình xối nước lên đầu, Hồng Ngưng trong lòng “hồi hộp” một chút, từ khi pháp lực bị phong bế, nàng đã không thể cảm thụ được yêu khí, cho nên vẫn không có phát hiện trong vương phủ có bất cứ dị thường nào, nay xem ra, Vương phu nhân rất có vấn đề!

Có thể đem mị thuật thi triển đến loại tình trạng này, thì cũng không phải là loại yêu nghiệt tầm thường, trừ phi là… Tuy pháp lực mất hết nhưng kiến thức vẫn còn, Hồng Ngưng cười lạnh, trách không được nhìn ánh mắt kia thì tâm động cảm giác giống như đã từng quen biết.

Yêu nữ kia sớm đã phát hiện ra chính mình, Dương Chẩn phỏng chừng chính là trúng thuật, mà chính mình lại là nữ tử, bởi vậy may mắn tránh được, suýt chút nữa thì xem nhẹ việc này.

Đang suy nghĩ, một bàn tay thuần thục thăm dò vào trong vạt áo trước của nàng. Hồng Ngưng vừa thẹn vừa vội, thấy hắn cũng không có dừng lại động tác, càng thêm âm thầm kêu khổ.

Trong lòng biết cứ như vậy nhất định sẽ khó mà khống chế, việc đưa tay bỏ lấy Đào Mộc châu, ai ngờ tay đến trong ngực nhưng lại sờ soạng không thấy.

Thì ra từ khi mất đi pháp lực, nàng không suy nghĩ sẽ dễ dàng nhúng tay vào việc này, một lòng một dạ thầm nghĩ như thế nào để giải trừ phong ấn, huống chi cửa vương phủ có thần bát quái thủ hộ, Dương Chẩn lại là người rất có phúc đức, yêu quái tầm thường nào dám tùy tiện đến xâm phạm, bởi vậy nàng cũng không cảnh giác như thường ngày.

Trước mắt nửa đêm ngủ không được nên đứng lên đi qua đi lại, căn bản đã quên mang pháp khí.

Rơi vào đường cùng, nàng dứt khoát đem răng cắn, thừa dịp cánh tay bên hông dừng lại, đem thân thể co rụt lại, nhắm đầu gối đối phương mà đánh tới. Chờ hắn bất tỉnh, đành phải chế trụ hắn trước rồi còn nghĩ biện pháp.

Biện pháp ban đầu của nàng là như vậy, ai ngờ Dương Chẩn là người tập võ, mặc dù mất đi lý trí, bản năng vẫn đây, phản ứng đối với người khác lại cực kỳ mẫn cảm, nhận thấy được ý đồ của nàng, hắn không khỏi khẽ cười một tiếng, nghiêng người né qua,  đồng thời khẽ đánh vào chân phải.

Hồng Ngưng chuẩn bị không kịp, bị hắn đánh vào chân như vậy, rốt cuộc đứng không vững, mắt thấy mình sẽ ngã xuống đất.

Một cánh tay đúng lúc này nắm lấy eo của nàng. Tuy rằng không có ngã sấp xuống, lại ngã vào trong lòng của hắn, Hồng Ngưng khẩn trương, bất chấp chuyện nghiêm trọng thế nào, lấy trâm gài tóc xuống hướng hắn mà đâm tới.

Còn chưa đâm trúng, Dương Chẩn liền như tia chớp nắm lấy cổ tay của nàng.

Đôi tay kia vô cùng mạnh mẽ, Hồng Ngưng bị đau, nhẹ buông tay, trâm gài tóc “Đinh”  rơi xuống đất.

Không chờ nàng hành động tiếp theo, hắn đã đi trước một bước chế trụ hai tay của  nàng, xoay ngược người lại ôm nàng áp vào sau lưng hướng hành lang mà đi, đồng thời cúi đầu ở bên tai cần cổ nàng mà hôn môi, đồng thời xé đứt vạt áo của nàng.

Hai má dán chặt vào cây cột lạnh lẽo, hai tay bị cưỡng chế ôm lấy cây cột, một cái tay khác lại mạnh mẽ chặt chẽ khóa lại, có vật cứng rắn gì đó đặc biệt để ở sau thắt lưng, Hồng Ngưng khẩn trương lại bất đắc dĩ, không hề giãy dụa nữa.

Hắn ở bên tai nàng mệnh lệnh: “Không được kêu.” 

Hồng Ngưng cười khổ. “Sau đó cũng không cho kêu.”

Ba phần ngả ngớn. Tuy bị mê hoặc tâm trí, biểu lộ cũng là bản tính một người, không thể tưởng được hắn tại đây cũng có thể có nhiều chuyên chế như vậy, còn có bùa mê này nữa.

Hồng Ngưng thật dở khóc dở cười, vườn này quá lớn, nơi đây lại yên lặng, khuya khoắt có thể gọi ai tới, huống chi hắn nay đã trúng mị thuật, sớm đã đánh mất lý trí, căn bản là nghe không vào cái gì, cho dù kinh động toàn bộ người ở trong phủ, lại có ai dám đi lên ngăn hắn lại được? Ngược lại còn bị bọn hắn chế giễu.

Không có pháp lực cái gì cũng không làm được, người kia lại mạnh mẽ đến như thế hắn có thể nắm trong tay hết thảy của nàng, bao gồm vận mệnh của hắn. Cố tình là hắn.

Người đứng phía sau gắt gao đè nặng nàng, khiến nàng cả người cơ hồ đều dán vào cây cột, một bàn tay khẩn cấp xé đi đai lưng của nàng. Sự xấu hổ cùng phẫn nộ sớm đã biến mất thay thế vào đó là nản lòng, mặt dính sát vào cây cột lạnh lẽo, Hồng Ngưng nhắm mắt lại, dẫn theo vài phần hương vị nhận mệnh (cam chịu số phận).

Nên đến sẽ đến, vô lực phản kháng có phải cũng coi như là chê cười hay không?

Đang lúc nàng hết sức tuyệt vọng, cái tay kia lại tựa hồ như dừng lại mọi động tác, ngay sau đó người đứng phía sau cũng không bao giờ động nữa. Giây lát, bên tai truyền đến thanh âm hít thở nhẹ nhàng, cánh tay mạnh mẽ đã buông ra.

Có thể thoát thân, Hồng Ngưng lập tức thối lui vài bước, nghi ngờ đánh giá hắn, lại thấy ánh mắt kia dần dần khôi phục sự trấn tĩnh cùng sắc bén, biết mị thuật thật sự đã được  giải, lúc này mới dài thở ra một hơi.

Dương Chẩn như ở trong mộng tỉnh lại, nhìn lại chính mình, lại nhìn nàng, lớn tiếng: “Sao lại thế này?”

Hồng Ngưng bình tĩnh sửa sang lại xiêm y: “Là ta mưu toan bắt buộc Vương gia, làm Vương gia mất trong sạch, như thế nào?”

Biết rõ nàng là châm chọc, sắc mặt Dương Chẩn rất nhanh trắng bệch, ấm lạnh thay thế nhau, hơi thở lại dần dần bình ổn lại, rốt cuộc hắn đối chuyện phát sinh vẫn là có vài phần ấn tượng, hồi tưởng lại càng đem mặt trầm xuống, nén giận: “Thật to gan, dám tự tiện xâm nhập hậu viên, dụ dỗ tỳ nữ đi làm việc cẩu thả này, đợi ta tra ra…”

Nói một nửa bỗng nhiên phát hiện chính mình hiện tại cũng làm chuyện không sáng sủa gì, vì thế dừng lại: “Mới vừa rồi việc thật là kỳ quái.”

Hồng Ngưng nói: “Vương gia thật không biết?”

Dương Chẩn nhíu mày: “Ánh mắt của nàng…” Lúc ấy vô ý chống lại ánh mắt của nàng kia, liền tâm thần nhộn nhạo giống như bị lấy đi hồn phách, nhưng lại xem nhẹ diện mạo của nàng.

Hồng Ngưng châm chước một chút, cảm thấy vẫn là nên hỏi rõ ràng: “Vương gia, hai vị phu nhân lai lịch ra sao?” 

Dương Chẩn sửng sốt thốt lên: “Đều là người kinh thành.”

Hồng Ngưng gật đầu: “Vương gia ngày gần đây có phải thường ngủ lại ở trong phòng Vương phu nhân hay không?”

Dương Chẩn hướng nàng liếc mắt một cái, không đáp.

Hồng Ngưng nhịn cười: “Đây là việc riêng của Vương gia, dân nữ vốn là người ngoài không nên hỏi nhiều, nhưng muốn tra rõ việc này, chỉ sợ phải bắt đầu từ Vương phu nhân.” 

Dương Chẩn quả nhiên cả mặt xanh mét: “Mới vừa rồi là…”

Hồng Ngưng lắc đầu: “Vương phu nhân cử chỉ thanh tao lịch sự, chắc là thân thế trong sạch lại là tiểu thư của thế gia vọng tộc, huống chi thành Trọng Châu gây án đã bắt đầu từ mấy tháng trước, khi đó nàng với ngài vẫn đang ở kinh thành, tự nhiên cùng việc này vô can, chẳng qua nếu có yêu nghiệt muốn mượn dung mạo của nàng làm ác, cũng thực dễ dàng.”

Dương Chẩn thần sắc hơi hòa hoãn lại, trầm ngâm: “Ý của ngươi là bên trong phủ có yêu quái?”

Hồng Ngưng cười cười: “Là gặp phải nữ yêu dùng mị thuật, hơi vô ý một chút ngay cả tánh mạng cũng có thể mất, bởi vậy Vương gia ngày gần đây tốt nhất vẫn là ít đi tới nơi ở của hai vị phu nhân, lại càng không nên tùy tiện nhìn vào ánh mắt nữ nhân.”

Dương Chẩn lập tức nhìn ánh mắt của nàng.

“Nàng cũng có thể có thể mượn hình dáng của ta, Vương gia không cần phải tin tưởng ta.”

Hồng Ngưng quay mặt, thản nhiên nói, “Nay ta pháp lực đã mất hết, làm không được việc gì, tốt nhất vẫn là âm thầm mời chân nhân cao tăng tới.”

Dương Chẩn nói: “Mấy vụ án mạng kia thủ phạm là nàng ta?”

Hồng Ngưng nói: “Có thể.”

Dương Chẩn nói: “Ngày hôm trước lại hại chết một người.” 

Hồng Ngưng nói: “Nàng hiện tại đang tìm tới người mới.”

Dương Chẩn vuốt cằm, nghĩ đến lúc trước thất thố đối với nàng làm ra việc thất lễ, ho nhẹ: “Mới vừa rồi…” Nói hai chữ liền dừng lại.

Trong lòng biết hắn sẽ không xuống mặt xin lỗi, Hồng Ngưng cũng không trách, dù sao mị thuật sai khiến này cũng không phải yêu hồ tầm thường, người phàm có thể chống cự lại được hầu như không có, vì thế thức thời ngắt lời hắn: “Mới vừa rồi Vương gia đúng là trúng mị thuật của nàng, nay chỉ sợ nàng hại thật sự là Vương phu nhân, mượn thân phận của nàng trà trộn vào bên trong phủ an thân (tìm nơi ổn định cuộc sống), Vương gia trước tiên nên âm thầm điều tra cho rõ chân tướng, không nên đả thảo kinh xà (rút dây động rừng).”

Nàng cố ý chuyển đề tài, bỏ qua không so đo, Dương Chẩn  sắc mặt lại càng không tốt, lạnh lùng nhìn nàng một lúc lâu, phất tay áo bước đi, bỏ lại câu: “Ngày gần đây ta đều nghỉ ở thư phòng.”

Thấy hắn biến mất ở góc cua hành lang, Hồng Ngưng nhịn không được cười, phỏng chừng người này là cảm thấy bản thân mình là người tùy tiện, cho rằng mình xem nhẹ trinh tiết của bản thân, sinh lòng hèn mọn.

Nhưng nếu bây giờ lại bắt hắn phụ trách, chỉ sợ càng thêm khinh thường, loại con cưng này tính tình thật khó hầu hạ, cũng may hắn cuối cùng cũng ra mặt trả lời vấn đề, nếu hắn ngày gần đây không nghỉ ở trong phòng Vương phu nhân, liền gián tiếp mà tỏ ra hiện tại Vương phu nhân đã có cơ hội gây án.

Việc khẩn cấp trước mắt là biết rõ hiện tại ở trong vườn này Vương phu nhân rốt cuộc có phải là yêu nữ kia hay không. Ý cười dần dần phục hồi.

Thiên Thành mị thuật, trừ bỏ tộc Cửu vĩ hồ còn có ai? Bên môi vẫn còn lộ vẻ cười lành lạnh, nàng từ từ xoay người: “Trung Thiên vương còn không chịu hiện thân sao?”

Advertisements

9 phản hồi on “Mùa hoa rơi gặp lại người – Chương 23”

  1. chuotdet nói:

    ta lấy tem,tks nàng nhiều

  2. trân nhi nói:

    thanks nàng…ta cũng đang hồi hợp chờ đây a…tú ca xuất hiện á..

  3. trân nhi nói:

    Mỗi lần ca xuất hiện là ta lại đau tim a…ta ức chế vớj tình củm của ca a..

  4. tran nhi nói:

    http://youtu.be/VF-QfiJJeZw.nge bai ny thay giong tam trang hn ghe……


Đóng góp ý kiến đê.......!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s