Mùa hoa rơi gặp lại người – Chương 20

Mùa hoa rơi gặp lại người


Chương 20: Người trong mộng

Edit: Qu33njc3

Beta: Lệ Phong

********

Áp lực trên người tan mất, Hồng Ngưng thở ra một hơi thật dài: “Ta xem hắn hoàn toàn là dựa vào nơi này, cả linh hồn đều dựa vào đây để sống sót.”

Tất Tần trầm mặc nửa ngày, nói : “Hắn là xá đệ (em họ) ta tên Vũ Lăng, khi độ kiếp vô ý linh hồn bị hao tổn, mới biến thành bộ dáng như thế.”

Hồng Ngưng nói : “Ta từ trước đến nay thuật phong thủy không tốt, cho tới hôm nay lại phát hiện viện này là một nơi tốt, thiên địa linh khí tụ tập, chả trách ngươi không chịu rời đi.”

Nàng xoay mặt nhìn đạo môn kia : “Đó chính là linh huyệt, các ngươi vẫn ở tại bên trong đó, chính là dùng thủ thuật che mắt dấu cửa đi, kỳ thật bất luận kẻ nào chỉ cần hơi chút cẩn thận đều có thể phát hiện vấn đề, khoảng cách hai bên cánh cửa rất kỳ quái, cách nhau quá xa, bên trong hẳn là còn có một căn phòng mới đúng, đáng tiếc chúng ta cũng chưa từng lưu ý.”

Tất Tần nói : “Thiên địa linh khí quy về linh huyệt, có thể tạm thời bảo vệ linh hồn của hắn không bị tiêu tan, nhưng con người cũng có linh hồn, có nhiều người tới ở nơi này, linh khí theo đấy tụ tập, bị bọn họ lấy đi hơn phân nửa, ta chỉ là thủ mà thôi.”

Hồng Ngưng lắc đầu: “Ngươi hại chết chủ nhân căn phòng này, để cho người khác nghĩ ở đây là nhà có ma, không dám đến gần, không có chủ nhân, người khác lại càng không có cơ hội xen vào việc của người khác.”

Nàng thở dài: “Cách ba tháng lấy tủy não người, cũng là vì cứu hắn.”

Tất Tần nói: “Chỉ bằng điểm ấy linh khí khó có thể chống đỡ.”

Hồng Ngưng nói: “Người dân thôn xóm bên cạnh lại không gặp phải chuyện gì, gặp chuyện không may nhiều lắm cũng sẽ dẫn họa trên thân, cho nên ngươi mới đi ở ngoài trăm dặm Định Châu, Minh Châu gây án, người khác tuyệt không hoài nghi đến chỗ xa như vậy, các ngươi là có thể an tâm ở dưới đây.”

Tất Tần nói: “Dương Chẩn kia rất có phúc đức, nếu ở trong này gặp chuyện không may chắc chắn sẽ đưa tới đại phiền toái, bởi vậy ta vốn không nghĩ động đến hắn, nhưng ta cũng nhìn ra ngươi cũng không phải là người thường, lưu lại khả năng sẽ gây ra chuyện xấu, vì thế mới ra tay giết người của hắn, làm thành hiện trạng quần áo không chỉnh tề, làm cho hắn nghĩ lầm có nữ quỷ, hoài nghi đến ngươi, đem ngươi mang đi xử trí.”

Nói tới đây, khuôn mặt tuấn tú cũng có chút phiếm hồng, hắn ho nhẹ trong giọng nói mang theo ý hối hận: “Ai ngờ người này lại tin ngươi, không chịu rời đi, nhiều người như vậy ở trong viện, mãnh liệt xâm phạm linh khí, bởi vậy đêm đó ta có ý tưởng quyến rũ hắn.”

Nguyên lai hắn không phải là người thật sự yêu thích nam sắc, chính là không dám chọc Dương Chẩn, chỉ dám dùng biện pháp này đuổi hắn đi, Hồng Ngưng giật mình: “Hắn vẫn là không chịu đi, ngươi đành phải đi cầu hắn.”

Tất Tần gật đầu. Hồng Ngưng nói : “Ngươi mặc dù không phải cố tình làm ác, cũng đã rơi vào tà đạo.”

Tất Tần xoay mặt nhìn đệ đệ trong phòng , nhẹ giọng: “Hai người bọn ta hoàn toàn tu hành phương pháp theo chính thống, ai ngờ độ thiên kiếp chỉ có thể quá một người, hắn vốn có thể thuận lợi độ kiếp, lại một lòng trợ giúp ta, mới rơi vào bộ dáng như vậy…Ta nay miễn cưỡng giữ được tinh hồn hắn không bị tiêu diệt, nếu không làm những việc đó, hắn đã…”

Hắn không có nói tiếp , Hồng Ngưng cũng hiểu được, nếu không làm như vậy, linh hồn huynh đệ của hắn sẽ phiêu tán hôi phi yên diệt (tan thành cát bụi), vĩnh viễn biến mất ở trên đời này, giống như Bạch Linh. Đồng bào huynh đệ, vì đối phương, một chút cũng không tiếc tánh mạng, một phút bế tắc rơi vào tà đạo.

Trầm mặc.

Hồng ngưng nói : “Điều kiện của ta, ngươi có thể cân nhắc.”

Tất Tần trầm ngâm: “Nội đan trừ bỏ tăng lên pháp lực không còn tác dụng, hay là…Ngươi đối phó với Cửu vĩ hồ?”

Hồng Ngưng thừa nhận: “Ngươi mặc dù không sánh bằng cửu vĩ hồ, nội đan cũng rất hữu dụng.”

Tất Tần nhìn nàng sau một lúc lâu, bỗng nhiên bái lạy: “Tính mạng của xá đệ, tất cả phụ thuộc vào cô nương.” 

Nói xong, cả người hắn liền biến mất, trên mặt đất trong căn phòng trong chớp mắt hiện ra một gốc cây đào cao lớn, cành lá tươi tốt, trên cây nở đầy hoa đào màu hồng nhạt to bằng nắm tay, vào mùa hiện này hoàn toàn không hợp chút nào. Bông hoa rực rỡ, lộng lẫy sắc màu, vầng sáng hồng nhạt càng lúc càng lấp đầy căn phòng, nhưng lại làm cho người ta sinh ra cảm giác xuân sắc thỏa mãn.

Hồng Ngưng tán thưởng nhìn một lát, tiến lên, đưa tay bẻ một nhánh cây, nhánh cây màu vàng. Theo thanh âm “răng rắc” vang lên, cả thân cây đào run lên kịch liệt, không chỉ hình dạng bắt đầu nhỏ đi, màu sắc hoa đào nháy mắt tàn lụi, cánh hoa rơi đầy đất, nhánh cùng lá cây khô héo xơ xác hoàn toàn không có sức sống. Nhánh đào màu vàng bất quá chỉ có ba tấc, Hồng Ngưng đem nó thu vào trong lòng.

Kỳ Lân thảo sống ở động Kỳ Lân ngoài núi Côn Luân, từ trước do thần tộc Côn Luân chưởng quản, năm đó khi nàng đi theo Văn Tín đối phó với một ác quỷ thì không may bị âm khí xâm nhập, Bạch Linh biến mất mấy ngày, cuối cùng mang về một gốc cây thảo, ăn vào lập tức khỏi bệnh. Khi đó, nàng cũng không biết loại thảo này lai lịch thế nào. Nay, nàng vẫn là không biết, Bạch Linh vốn không đi Kỳ Lân động. Kỳ Lân thiên hỏa, thần tiên cũng khó trốn khỏi kết cục hồn phi phách tán, từng có một nữ tử phàm nhân lại chủ động đi vào.

Nương theo ánh sáng từ lá bùa,Hồng Ngưng mới thấy rõ diện mạo Vũ Lăng, so với Tất Tần có chín phần tương tự, lông mi tú lệ, mũi cao thẳng, chẳng qua da thịt không hề sáng bóng, khuôn mặt mơ hồ lộ ra sắc xanh đen, hắn lẳng lặng nằm ở trên ván giường, hai mắt nhắm nghiền, lông mi thật dài hơi hơi rung động, ước chừng là muốn nói cái gì lại vô lực mở miệng, bởi vì kích động, hô hấp lại có điểm không tiếp tục.

Đào tính dương, lịch kiếp khi tinh hồn bị hao tổn, bị âm khí xâm nhập, Kỳ Lân thảo vốn mang tính hỏa, dùng để cứu hắn là thích hợp nhất, nhưng mà…

Hồng Ngưng hướng mép giường ngồi xuống, tay trái nắm cằm Vũ Lăng, khiến cho hắn hé miệng, tiếp theo nhổ xuống cái trâm cài đầu không chút do dự hướng cổ tay phải rạch một đường, nhất thời máu tươi cuồn cuộn không ngừng trào ra.

Ước chừng sau thời gian tuần trà qua đi, sắc mặt Vũ Lăng dần dần chuyển biến tốt lên, đến cuối lại có thể tỉnh lại.

Lúc trước đấu pháp khi đã tiêu hao rất nhiều lắm thể lực, nay mất máu không ít, Hồng Ngưng sắc mặt tái nhợt, trên trán bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, chỉ cảm thấy trong ngực đập mạnh và loạn nhịp, muốn dừng lại nhưng nghĩ lại đã chấp nhận với Tất Tần lấy ngàn năm đạo hạnh trao đổi, càng không thể nuốt lời, vì thế cố gắng cắn răng, nhắm mắt niệm bí quyết.

Vũ Lăng sắc mặt càng lúc càng có sức sống. Ngay lúc hắn mở mắt, Hồng Ngưng nhanh chóng thu tay lại, yên lặng tìm đạo phù cầm máu, đứng dậy bước đi.

Chân vừa bước ra cửa, phía sau đầu đã có tiếng gió vang lên. Hồng Ngưng lảo đảo vài bước, cuối cùng tránh đi cánh hoa này, dựa vào tường giúp đỡ miễn cưỡng đứng lại, trở lại cười lạnh: “Quả nhiên khắp nơi đều là người vong ân phụ nghĩa.”

Vũ Lăng chỉ dừng ở trước mặt nàng, khuôn mặt xinh đẹp như hoa đào, cũng không ôn hòa giống như Tất Tần,có hơn vài phần anh khí, hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm nàng: “Ngươi dám đoạt đi nội đan của hắn.”

Hồng Ngưng lẩm nhẩm niệm bùa, ngữ khí bình tĩnh: “Vậy làm cho hắn để cho ngươi rơi vào tà đạo, tương lai ở dưới thiên kiếp hồn phi phách tán mới tốt.”

Một bàn tay bóp chặt cổ của nàng. Vũ Lăng thản nhiên nói: “Xen vào việc của người khác, hắn chưa hẳn không thể độ thiên kiếp, nay ngươi dùng kế hại hắn bỏ đi nội đan, hại hắn ngàn năm tu hành bị hủy, ngươi…”

Lực tay càng ngày càng dùng sức, trước mắt từng từng biến thành màu đen, hô hấp không được, Hồng Ngưng nhịn xuống không có té xỉu, nhìn thẳng ánh mắt của hắn: “Độ thiên kiếp thì như thế nào, hắn vì ngươi gây ra những tội ác đó, nhiều lắm chỉ có thể tu thành tà tiên, huống chi hắn vì chiếu cố cho ngươi đi bôn tẩu chung quanh, còn có tâm tư tu hành cái gì, như thế nào lại độ thiên kiếp được?”

Vũ Lăng xoay mặt nhìn cây đào kia. Thấy hắn chần chờ, Hồng Ngưng lập tức bắt lấy cơ hội, nắm bí quyết khiến cho hắn buông tay, thối lui hai bước: “Mất đi nội đan, còn có bản hình, bất quá một lần nữa tu luyện thôi, huynh đệ các ngươi không xa sẽ có ngày gặp lại, vạn nhất ngươi hiện tại gặp chuyện không may, hắn liền không người thủ hộ, có lẽ không dùng được bao lâu sẽ bị người chém tới, thậm chí ngay cả gốc đều bị hủy, ngươi khẳng định có thể thắng được ta?”

Vũ Lăng vốn muốn động thủ lần nữa, nghe vậy quả nhiên dừng lại. Hồng Ngưng sắc mặt tái nhợt, nhẹ nhàng thở dốc: “Tu tiên độ kiếp, làm yêu quái có cái gì không tốt, ít nhất huynh đệ có thể thường xuyên gặp nhau.”

Vũ Lăng chậm rãi đi đến bên dưới cây đào, nhìn vào cành lá tiều tụy, lẩm bẩm nói: “Năm đó huynh đệ hai người bọn ta một lòng nghĩ muốn cầu được bất tử, ai ngờ thiên kiếp chỉ có thể qua một người…Đều là thiên ý.”

Hồng Ngưng cười lạnh: “Năm đó ngươi không để ý đến tính mạng giúp ca ca ngươi độ thiên kiếp, nay ca ca ngươi cùng ta cứu ngươi, không phải do thiên ý, cho dù ý trời như thế, chẳng lẽ chúng ta cũng không làm gì hết?”

Vũ Lăng trầm mặc nửa ngày, gật đầu: “Chỉ cần hắn lại lần nữa tu luyện lại hình dáng con người, hai người huynh đệ bọn ta liền đi chu du thiên hạ, sẽ không còn đòi hỏi quá đáng đến tiên đạo…”

“Yêu tộc sống lâu nhiều nhất vạn năm, hai người các ngươi có thể đoàn tụ bao lâu? Bỏ dở nửa chừng, khó được suốt đời.”

Thanh âm ôn hòa của…Cẩm bào thêu hình như mang theo màu vàng của ráng chiều, khuôn mặt hoàn mỹ kia, ngũ quan ngày thường vừa đúng, một đôi mắt phượng trong suốt như nước, tôn quý thần thánh, thần sắc hơi thương xót, tuyệt không nửa điểm ác ý.

Nhưng mà một người như vậy, lại có được pháp lực nghịch thiên sửa mệnh xoay chuyển Càn Khôn khôn cùng, chấp chưởng Trung Thiên binh quyền mười vạn năm, kinh sợ thiên đình.

Công phu trong nháy mắt, trong viện âm khí đã đều tiêu tán, thay thế vào đó là một đạo kim quang, khí lành bao quanh, tỏ rõ  người tới có địa vị hết sức quan trọng, rõ ràng là một vị thượng thần.

 Vũ Lăng kinh nghi, nhìn Hồng Ngưng. Hồng Ngưng bất động, thờ ơ lạnh nhạt. Thấy nàng không có tỏ vẻ, Vũ Lăng nhịn không được mở miệng: “Tôn thần là…”

Cẩm Tú không đáp, ngẩn lên đánh giá cây đào cành lá khô vàng, tiện tay nhặt lấy một nhánh cây: “Làm yêu là tốt rồi sao? Thiên địa không tha cho yêu quỷ, mỗi trăm ngàn năm giáng xuống thiên hình, cực khổ chống đỡ bất quá qua được vạn năm, làm gì được bất tử.”

Tiếng nói vừa dứt, nhánh cây đào kia vốn đã khô héo kỳ tích lại giống như thức tỉnh, lá cây đã khô héo tiêu tán rớt xuống, một lần nữa sinh ra những mầm cây non, từng đóa hoa hồng nhạt nho nhỏ ở đầu cành nở rộ. Cánh hoa rớt như mưa, thập phần gầy yếu, lại tràn ngập sức sống.

Cánh hoa ở dưới nhân, cùng bách hoa nở rộ tao nhã đều không sánh bằng  . Dễ dàng làm cho những cánh hoa và cây này tiếp tục có linh khí, Võ Lăng rốt cục đoán được thân phận người này, khiếp sợ, cuống quít quỳ xuống yến kiến: “Nguyên lai là thần tôn đại nhân giá lâm, năm đó trên hội hoa triêu có hân hạnh được nhìn thấy tôn nhan, nhưng nay nhất thời lại không nhớ lại, đáng chết.”

Cẩm Tú cúi đầu nhìn hắn, mỉm cười: “Ngàn năm đạo hạnh đã tu luyện không dễ, tiên đạo đã gần đến, có thể nào xem thường mà buông tha cho, huynh đệ hai người rất có tiên duyên, không bằng cùng thủ hạ của ta tu luyện, ngày khác tất có sở thành.”

Vũ Lăng nhìn cây đào bên cạnh, chần chờ: “Nhưng…”

Cẩm Tú hiểu được ý tứ của hắn, thở dài: “Thiên ý như thế, phải buông tha chấp niệm mới đúng, với lại người cùng huynh trưởng ngươi cùng đi Hoa Triêu cung nhận mệnh.”

Vũ Lăng vốn là không muốn bỏ qua huynh trưởng, nghe vậy mừng rỡ, bái tạ: “Tạ thần tôn đại nhân.”  

Váy dài vừa phất lên, Vũ Lăng cùng cây đào đã biến mất.

Hồng Ngưng cười khổ. Người này, liếc mắt một cái có thể nhìn thấu được nhược điểm trong lòng người khác, đem nói ra vừa lúc. Hết thảy khả năng đều được che dấu dưới nụ cười, một chút dấu giếm bản thân mình lại đánh giá thấp tới nay, hắn thật sự ru rú trong nhà, thật sự công khai tham dự thiên đình đại sự gì sao?

Bị giáng cấp? Hắn là bị giáng cấp sao! Chuyện xảy ra khi nào? Ý tưởng mới xuất hiện lại càng hoảng sợ, Hồng Ngưng trong lòng kinh ngạc, lại cẩn thận nhớ lại, nhưng cái gì cũng không có, lúc này nàng cũng không còn tinh thần xen vào chuyện người khác nữa, chỉ cảm thấy tứ chi rét run buồn ngủ đến đến cực điểm, trong lòng biết nguyên do là bị thương, vì thế liền nhờ tường giúp đỡ xoay người hướng gian phòng của mình đi, mới vừa đi ra hai bước, trước mắt liền một hồi biến thành màu đen, cảm giác chóng mặt rất nặng kéo tới, lòng bàn chân đã đứng không vững.

Một đôi tay theo bên cạnh duỗi đến đỡ lấy nàng… “Tự tiện lấy tâm huyết sẽ hao tổn nguyên khí.”

Hắn nhẹ giọng: “Thích nhân gian thì nên yêu quý tính mạng, không cần lại làm chuyện đó.”

Trời mưa càng lớn, bị gió thổi vào làm y phục ẩm ướt. Có lẽ là do tinh thần hoảng hốt, thanh âm kia nghe vào trong lỗ tai cũng có vài phần thương yêu, luyến tiếc.

Cảm giác không khỏe rất nhanh qua đi, trước mắt cảnh vật lại trở nên rõ ràng. Ánh mắt ôn nhu không còn sáng ngời nữa, ảm đạm vô sắc, hắn ôm nàng lẳng lặng ngồi ở bậc cấp phía trước, nàng nằm ở trong lòng hắn.

Vì ngại quá thân mật, Hồng Ngưng nhíu mày muốn đứng dậy, cũng không biết vì sao, cái ôm ấp kia phảng phất có một lực hấp dẫn khó có thể kháng cự, làm nàng quên đi giãy dụa, cảm giác quen thuộc mãnh liệt đột nhiên chạy loạn ở trong đầu, cảnh tượng này dường như đã từng quen biết…

“Ngươi trước tiên ôm ta một cái a.”

“Tương lai nói sau.”

“Ta đây không đi.”

“Cơ hội khó được, vì sao không đi.”

Bất đắc dĩ. “Ngươi cũng muốn ta nhanh chút thành tiên sao? Yên tâm, ta sẽ không cho ngươi chờ lâu lắm đâu, mau ôm ta.”

“Ta so với ngươi là lão già mười vạn tuổi.” Trong thanh âm dẫn theo ý cười…Bộ dáng sững sờ chính là như lúc trước khi nàng chỉ là một tiểu yêu, ngơ ngác  nhìn hắn, vẻ mặt si mê hoàn toàn không có kiêng dè.

Cẩm Tú khóe miệng khẽ nhếch, dời tầm mắt muốn kéo tay của nàng.

Hồng Ngưng nhìn hắn một lát, bỗng nhiên nói : “Thần tôn đại nhân.” Cánh tay dừng tại giữ không trung, ánh mắt chậm rãi trở lại trên mặt hắn.

Thấy hắn phản ứng như vậy, Hồng Ngưng thản nhiên cười, lắc đầu: “Ta cũng không nhớ rõ cái gì, chính là trước kia thường xuyên có một giấc mộng kỳ quái. Trong mộng có một tiểu yêu muốn làm thần hậu, nhưng từ đầu tới cuối lại không thấy rõ mặt vị kia thần tôn đại nhân kia.”

Dù cách đã ngàn năm, nhưng trong trí nhớ thanh âm vẫn quen thuộc như trước, không thể nhớ kiếp trước rốt cuộc là may mắn hay bất hạnh?

Cẩm Tú không nói gì thêm, cúi đầu xem xét miệng vết thương còn lưu máu trên cổ tay của nàng. “Bạch Linh đi rồi, ta sẽ không làm lại mộng này.”

Hồng Ngưng nhanh chóng thu tay lại, “Chúc mừng ngươi, thu được hai đệ tử mới dốc lòng tu hành.”  

Cẩm Tú im lặng một lát, nói: “Mục tiêu đã định ngươi vì sao còn không hiểu được? Lúc trước Vũ Lăng vốn có thể bình yên độ thiên kiếp, Tất Tần nhiều lắm là bị đánh quay về nguyên hình, nhưng Vũ Lăng lại một lòng trợ giúp hắn, mới dẫn tới kiếp nạn hôm nay, nay Tất Tần vì cứu huynh đệ lại nộp nội đan, biến trở về nguyên hình, chẳng phải là hợp thiên ý…”

“Ta chỉ biết bọn họ là huynh đệ có tình có nghĩa.”

Hồng Ngưng thản ngắt lời hắn: “Thiên ý là cái gì, chẳng lẽ Tất Tần gặp tai kiếp, lại muốn Vũ Lăng khoanh tay đứng nhìn, như vậy thần tiên không làm cũng thế.”  

Cẩm Tú thở dài, muốn nói lại thôi, nâng tay chà lau vết bẩn trên mặt hắn: “Nếu muốn đến được cái gì, trước tiên sẽ phải bỏ qua một cái gì đó, đây là đạo lý trong thiên địa từ xưa đến nay không thay đổi, ngươi rất cố chấp.”

Hồng Ngưng quay mặt tránh đi khỏi đôi tay kia: “Cố chấp chính là ngươi.”

Thấy nàng sắc mặt tái nhợt, Cẩm Tú cũng không nói cái gì nữa , đem một đan dược đưa tới bên môi nàng.

Linh đan sáng trong suốt như giọt sương, tản ra mùi thơm ngát giống như mật hoa, Hồng Ngưng nhìn hắn, lại nhìn thần dược kia, đưa tay đẩy ra: “Thần tôn đại nhân cách ta quá xa.”

Cẩm Tú quả nhiên giật mình dừng lại.

Hồng ngưng hỏi: “Tiểu yêu kia là ta?”  

Ngữ khí đã thập phần suy yếu, nhưng nàng lại có ánh mắt rất can đảm, vẻ mặt lại không biết không sợ, cùng người năm đó trong hội Hoa Triêu giống nhau như đúc.

Cẩm Tú trầm mặc sau một lúc lâu, mỉm cười: “Phải.”

“Không biết trời cao đất rộng.” Hồng Ngưng cũng nhịn không được nở nụ cười.

Thần tôn đại nhân là ngươi?” Cẩm Tú không trả lời.

Hồng Ngưng nói : “Ta không rõ, là nàng tự nguyện lựa chọn làm người, cố chấp vì ngươi, ngươi rốt cuộc trong lòng ray rứt cái gì?” Áy náy cái gì? Bởi vì hắn  giấu giếm, hắn nói dối với nàng.

Cẩm Tú nhìn nàng: “Ngươi đã không muốn nhớ rõ kiếp trước.”  

“Ta không cần nhớ rõ, quá khứ và ta không liên quan đến nhau.” Hồng Ngưng nhíu mày.

“Nay ta là một phàm nhân bình thường, sẽ có vô số kiếp trước đời sau, cho nên chuyện đó cũng sẽ không còn trọng yếu, ta chỉ để ý đến kiếp này, kiếp này ta có quyết định của chính mình, nhưng tuyệt không hội tu tiên, ngươi làm gì lại uổng phí tâm tư.”  

Cẩm Tú lắc đầu: “Tương lai nói sau.”

Hồng Ngưng cảm thấy một trận phiền chán cùng chán ghét, muốn từ trong lòng hắn rời đi: “Không cần tương lai, ta đã muốn nói rất rõ ràng, ngươi còn muốn như thế nào?”

Vô luận nàng dùng sức như thế nào, vòng tay kia thủy chung vẫn đem nàng vòng qua chặt chẽ. Nàng giận dữ: “Trung Thiên vương thực thích bố thí?”

Hắn nhẹ giọng: “Không cần lại tùy hứng.”

Một câu vô cùng đơn giản, lại không hiểu sao lại càng kích thích sự tức giận của nàng, hơn nữa vì bị thương, Hồng Ngưng rốt cuộc khống chế không nổi, bất chấp giãy dụa muốn thoát khỏi cánh tay kia, lạnh lùng nói:

“Cùng ngươi không quan hệ, trên đời cần ngươi bố thí rất nhiều người, người thành tiên cũng rất nhiều, ngươi có thể đi làm phép cho bọn họ, nhưng ngươi không có quyền lợi thao túng vận mệnh của ta, ta tuyệt đối sẽ không sửa…”

Ước chừng là vì bị thương lại quá mức kích động, nàng chợt thấy trước mắt tối sầm, rốt cục tê liệt ngã xuống ở trong lòng hắn.

********

Chương sau, do ta làm, nhưng mà theo như ta đã thông báo, ta sẽ không ra đúng hạn được, mong các nàng thông cảm cho ta.

Advertisements

4 phản hồi on “Mùa hoa rơi gặp lại người – Chương 20”

  1. chuotdet nói:

    tks tks,cố lên nhé,miễn sao có truyện để đọc là đc rùi,

  2. Băng Nhi nói:

    đúng đúng a. cố lên á! có gì mơi các nàng vô Sơn Trang của ta ngó nghiêng tí nhé. ta sẽ đón tiếp nồng nhiệt á

  3. Băng Nhi nói:

    đúng đúng a. cố lên á! có gì mơi các nàng vô Sơn Trang của ta ngó nghiêng tí nhé. ta sẽ đón tiếp nồng nhiệt á
    http://vankiemsontrang.wordpress.com


Đóng góp ý kiến đê.......!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s