Mùa hoa rơi gặp lại người – Chương 18

Mùa hoa rơi gặp lại người

Chương 18: Hợp tác

Edit: Qu33njc3

Beta: Lệ Phong

********

Cẩm Tú nhìn lại: hội Hoa Triêu trăm năm tổ chức một lần, trước mặt mọi người, nàng bày tỏ tình cảm với hắn, dẫn đến vô số tiếng cười nhạo.

Nàng nổi giận: “Ta nhất định muốn làm thần hậu.” Hắn nở nụ cười: “Vậy tu tiên đi.” Từ đó về sau, nàng dốc lòng tu hành.

Hội Giao Trì năm trăm năm sau, nàng lặng lẽ hỏi: “Khi nào thì ta mới có thể làm thần hậu của ngươi?”

Hắn mỉm cười: “Chờ ngươi nhập được tiên tịch rồi nói sau.”

Tỉ mỉ an bài vẫn không thể trốn chạy khỏi thiên ý, ngay khi lịch kiếp sắp thành công thì nàng rốt cục hiểu được hàm nghĩa trong lời nói, dứt khoát xoay người, lựa chọn “lấy thân báo đáp” đoạn tình duyên hồng trần kia, vứt bỏ tiên đạo, vĩnh viễn trải qua đạo luân hồi.

Nàng dùng ngàn năm tu luyện đổi một đời tình duyên, hắn lại vì ngàn năm áy náy nghịch thiên sửa mệnh, đem nàng chuyển thế về kiếp trước, bù lại những gì mắc nợ lúc trước.

Nhân gian ngàn năm, lời thề quên mất, phải chăng sự cố chấp của nàng vẫn như trước? Hắn mắc nợ, làm thế nào hoàn lại?

***

Trở lại nơi hoang vu này trời vẫn còn chưa sáng, trong viện lại càng náo nhiệt hơn, đám người Triệu Hưng cầm đao kiếm nằm gác ngoài cửa viện, thấy Hồng Ngưng đều ngạc nhiên bất ngờ, không có người nào dám tiến lên trả lời.

Cửa phòng Dương Chẩn đóng chặt, mơ hồ có ngọn đèn. Hồng Ngưng đã đoán được vài phần, người này thân phận hiển hách, làm việc chuyên chế độc tài, khó tránh so với người khác mặt mũi sĩ diện cao hơn, nay suýt nữa bị kia đào yêu chiếm tiện nghi, mặt mũi mất hết, nhất định thật sự tức giận. Đương nhiên giờ phút này nàng cảm xúc vốn đã không tốt lắm, cũng không còn hứng thú tìm đến chuyện của người khác, chuẩn bị trở về phòng nghỉ ngơi, bồi dưỡng sinh lực.

Truyền âm phù chợt có động tĩnh. Hồng Ngưng bất đắc dĩ tỉnh lại, thở dài, xoay người hướng chỗ ngọn đèn mà đi. Đẩy cửa ra, trong phòng thập phần im lặng, cái bàn vẫn như cũ, chẳng qua chuôi bảo kiếm này lại không treo ở vách tường  mà là ở tại trên bàn, có thể chạm tay vào.

Dương Chẩn khoanh tay để bên cạnh bàn, đưa lưng về phía cửa. Cô gái này lời nói khả nghi, thấy nàng tiếp cận chủ nhân, Triệu Hưng chờ hộ vệ tất cả đều vây quanh, cảnh giác: “Công tử, nàng. . .”

Dương Chẩn nói : “Lui ra.” Mọi người chỉ phải thuận theo.

Hồng Ngưng không chút hoang mang cài then cửa: “Dương công tử còn có việc?”

Dương Chẩn xoay người, ánh mắt sắc bén: “Yêu nhân kia là ai?”

Hồng Ngưng giả như không biết: “Dương công tử không phải nhận ra hắn sao, sao hỏi đến ta?”

Dương Chẩn chậm rãi đi đến trước mặt nàng, sau một lúc lâu mới nói: “Người này tự xưng họ Tất, kêu Tất Tần, về phần lai lịch của hắn, ta cũng không biết.”

Hồng Ngưng sửng sốt lập tức lắc đầu: “Tất Tần, nơi nào tránh được Tần?” Không đợi Dương Chẩn trả lời, nàng lại khẽ cười: “Đào nguyên tên Tần, tên rất hay.” Thi ca cổ còn nhớ rõ, Dương Chẩn chưa bao giờ nghe qua, tất nhiên là khó hiểu: “Như thế nào lại là đào nguyên?”

Hồng Ngưng nói : “Ngươi nói xem hắn tư sắc có thể sánh bằng hoa đào sao?” Người nói vô tâm, người nghe cố ý, Dương Chẩn nghĩ nàng là ở ám chỉ chuyện mới vừa rồi, sắc mặt khẽ biến, thản nhiên nói: “Cô nương nếu muốn giữ tánh mạng, tốt nhất không cần giấu diếm nữa.”

“Nếu không liền trị tội của ta sao?” Hồng Ngưng hơi có chút phản cảm, “Đào yêu ngàn năm, ăn tủy não của con người, yêu thích sắc đẹp, ta chỉ nói đúng sự thật, Dương công tử tin hay không?”

Tối nay chuyện phát sinh quả thực không thể tưởng tượng nổi, khó có thể giải thích, Dương Chẩn lại nghĩ nửa ngày, trong lòng đã bắt đầu dao động, nay nghe nàng nói như vậy, càng thêm kinh hãi nghi ngờ: “Trên đời quả thực có yêu quái quỷ mị?”

Phản ứng của hắn cùng chính mình lúc mới đến thế giới này thật giống nhau, Hồng Ngưng mỉm cười: “Dương công tử tận mắt nhìn thấy, cần gì phải hỏi ta.”

Dương Chẩn khoanh tay đi thong thả vài bước, bỗng nhiên xoay người nhìn chằm chằm nàng, ánh mắt lạnh lùng: “Ngươi cũng là yêu quái.”

Hồng Ngưng nói : “Lấy oán trả ơn chuyện này quả thực không ít.”

“Nói rất đúng,” Dương Chẩn không để ý đến lời trào phúng của nàng, ngược lại nở nụ cười, nâng tay quăng ra một đạo phù, “Cô nương ân lớn như thế, tại hạ sao dám quên.”

Hồng Ngưng tiếp nhận, mặt không đổi sắc: “Chẳng lẽ truyền âm phù này có gì không ổn?”

“Phù này cũng không có gì không ổn,” Dương Chẩn theo trong tay áo lấy ra một đạo hoàng phù khác, ngữ khí bình tĩnh, “Kỳ quái là, Dương mỗ mới vừa rồi ở trong phòng lại tìm được một đạo phù nữa, hẳn là cũng là từ tay cô nương, không biết cô nương giải thích thế nào?” 

Tuyệt đối không thể tưởng được hắn lại phát hiện, Hồng Ngưng lúc này thực lắp bắp kinh hãi. Dương Chẩn đối với nàng phản ứng thực vừa lòng: “Thừa dịp ta chưa chuẩn bị đem nó để dưới cửa sổ, cô nương đối với Dương mỗ rất để tâm.”

Hồng Ngưng cố gắng trấn định: “Nếu không tin, ta cũng không còn cách gì, Dương công tử thân phận không giống tầm thường, giết một người còn không dễ dàng, tính ta chỉ hảo tâm cứu người.”

“Cứu người?” Dương Chẩn đến gần sát, cúi đầu vào bên tai nàng, nhẹ giọng nói, “Ta xem ra hình như là cô nương lấy ta làm  mồi.”

Thanh âm mang theo ý cười, nghe giọng của hắn biết hắn đã giận dữ, Hồng Ngưng giữ im lặng.

Dương Chẩn ngồi trở lại ghế trên, ung dung thản nhiên nói: “Dùng thuật pháp hãm hại người khác, chỉ dựa vào chuyện ấy, liền có thể trị ngươi tội chết.”

Hồng Ngưng nói : “Nhưng ngươi hiện giờ không có chứng cớ, sẽ không thể định tội của ta, không phải sao?”

Dương Chẩn liếc nhìn nàng: “Ta đã phái người đi vào trong thành thỉnh giáo Liễu chân nhân, chân tướng rất nhanh có thể biết được, Dương mỗ có thể nào oan uổng ân nhân cứu mạng.”

Hồng Ngưng không nói. Không có sự đoán được sự việc đâm ra khủng hoảng, Dương Chẩn bất ngờ hỏi: “Ngươi còn có gì để nói?”

Hồng Ngưng nói : “Nếu ta là ngươi, liền lập tức dẫn bọn hắn rời đi bây giờ, đi đến thôn trang bên cạnh chậm rãi chờ chân tướng, dù sao ta tạm thời cũng sẽ không trốn được.”

Dương Chẩn hừ nhẹ: “Lá gan không nhỏ.”

Hồng Ngưng nói : “Gan lớn vì còn có thể dùng được, có một vài chuyện không phải phàm nhân có thể đối phó được, khư khư cố chấp sẽ càng liên lụy đến người khác.”

Dương Chẩn lần này lại không có tức giận : “Ngươi cũng là phàm nhân.”

Hồng Ngưng nói : “Cho nên ta cũng không nắm chắc.”

Dương Chẩn suy nghĩ một lát: “Cũng là cây đào thành tinh, sao không tìm  căn nguyên mà thiêu nó?”

Hồng Ngưng nói: “Đào yêu ngàn năm, hồn hình đã chia lìa, không cần phải mượn thực thể cỏ cây để sinh tồn, ngay cả thiêu cả rừng cây kia, nó vẫn có thể bỏ chạy đến nơi khác…” Nói tới đây, nàng rồi đột nhiên dừng lại, như có suy nghĩ gì.

Dương Chẩn nói : “Sao vậy?”

Hồng Ngưng hoàn hồn: “Ngươi thật muốn lấy nó?”

Dương Chẩn nói : “Nếu có thể tóm được nó, miễn ngươi tội chết.” 

Hồng Ngưng vốn tính toán việc này, nghe vậy nở nụ cười: “Ta đang muốn mời Dương công tử tương trợ, chỉ sợ ngươi không chịu.”

Dương Chẩn ra hiệu nàng nói. Hồng Ngưng lấy ra một đạo phù khác phóng tới trên bàn, yên lặng niệm bí quyết, đồng thời tay phải từ phía trên mơn trớn, nhưng thấy mấy đạo thanh khí nhanh chóng gắn kết, từ giữa không trung chảy vào phù kia, rất nhanh biến mất không thấy.

Nàng chậm rãi đem lá bùa đẩy đến trước mặt Dương Chẩn: “Đào yêu ngàn năm yêu thích sắc đẹp, đã chú ý tới ngươi, nhất định còn có thể lại đến, đến lúc đó ngươi đem bùa chú này hòa vào trong rượu, dụ dỗ hắn uống…”

Dương Chẩn sắc mặt khó coi đến cực điểm: “Làm càn!”

Hồng Ngưng nói : “Muốn thành đại sự không nên câu nệ tiểu tiết, trước mắt đúng là cơ hội tốt, Dương công tử đã có lòng vì dân trừ hại, làm gì để ý đến thân phận như vậy?”

Dương Chẩn nhẫn nhịn cơn tức giận: “Ta gọi người…”

“Gọi người khác thay cho ngươi?” Hồng Ngưng ngắt lời hắn, “Dương công tử thân phận tôn quý, lấy thân phận của ngài muốn làm chuyện mạo hiểm này vốn nên để cho người thấp kém đi làm, bất quá phái người như Triệu Hưng đi mời rượu, chỉ sợ khó có hiệu quả.” Trong lời nói ý châm chọc rõ ràng, Dương Chẩn nhếch môi.

Hồng Ngưng nói: “Dương công tử không muốn thì thôi vậy, chỉ không biết hắn lúc nào lại đến, khi đó dân nữ không thể chiếu cố được nhiều người như vậy…”

Dương Chẩn nói: “Đây là uy hiếp?”

Hồng Ngưng lắc đầu bước đi: “Không dám, ngươi có thể rời khỏi.”

Dương Chẩn quát khẽ: “Đứng lại.”

Hồng Ngưng quả nhiên dừng lại: “Dương công tử còn có gì chỉ giáo?”

Dương Chẩn không đáp. Hồng Ngưng hiểu được ý tứ của hắn: “Chuyện tối nay tuyệt đối không truyền ra, ngươi nếu lo lắng, giết ta diệt khẩu cũng không sao.”

Cô gái này ngày thường lạnh lùng, cười rộ lên lại hết sức trong sáng, ngôn ngữ sắc bén làm cho người khác khó có thể chấp nhận, nhưng mà không phải là không có đạo lý, thật sự là bình sinh hắn chưa bao giờ thấy qua nữ tử kỳ quái như thế này, Dương Chẩn nhìn nàng nửa ngày: “Biết rồi thì tốt.”

Hồng Ngưng nói: “Chuyện hợp tác, mong rằng Dương công tử cân nhắc.”

Dương Chẩn lạnh lùng nghiêm mặt không nói.

***

Liên tục ba ngày trôi qua, Tất Tần không hiện thân, bọn người Triệu Hưng nhẹ nhàng thở ra, chỉ có Hồng Ngưng là sốt ruột thật sự, chẳng lẽ thực sự là bị chính mình cưỡng chế mà rời đi? Nghĩ kỹ lại, nàng lại phủ định đáp án này.

Nhân loại được xưng vạn linh hồn, tâm can, nguyên khí, máu, tủy não, toàn thân trên dưới đều là vốn quý mà yêu quỷ tà đạo cần để tu luyện, Tất Tần tự nhiên sẽ quay lại. Nhiều năm như vậy lại thủy chung chỉ tại gây ra tội ác ở nơi này, vẫn chưa thương tổn tới con người ở thôn trang chung quanh, có thể thấy được mục đích của hắn cũng không đơn giản, chẳng lẽ… Nó tồn tại để bảo vệ nơi này? Nơi này có cái gì quan trọng có thể làm cho hắn luyến tiếc không rời đi?

Hồng Ngưng càng nghĩ càng cảm thấy phỏng đoán này có đạo lý. Hắn sinh tồn ở nơi này đã nhiều năm, nay cũng nhất định sẽ không dễ dàng mà rời đi, khả năng là đang tránh ở một nơi bí mật.

Về phần cái chỗ bí ẩn kia rốt cuộc ở đâu, nàng xem xét xung quanh khám phá đã lâu cũng không thể nghĩ ra được.

Thời tiết mưa dầm liên miên, hoang trạch tăng thêm sự tịch mịch, tâm tình ai cũng không tốt.

“Có tồn tại hay không?”

“Phải ở dưới mặt trời mới nhìn được.”

“…..”

Từ cửa vào khi đã ngửi được mùi, lại nghe được thanh âm khe khẽ, Hồng Ngưng thở dài, đột nhiên dừng lại cước bộ, trở lại.

Phía sau người nọ cũng không dự đoán được nàng sẽ làm như vậy, ngược lại bị hù dọa, rốt cuộc chột dạ, chần chờ không dám động thủ, vẻ mặt đề phòng, sau lại lui. Cùng lúc đó, bên cạnh bọn người Triệu Hưng đưa tay nắm lấy binh khí, khẩn trương không thôi.

Hồng Ngưng nói : “Lấy ra đây.”

Triệu Hưng sử dụng ánh mắt, người nọ quả thực kiên trì đem gì đó sau lưng lấy ra, cố gắng trấn định: “Ngươi đừng lại đây…” 

Bên trong phân nửa bát là chất lỏng màu đỏ sềnh sệch, Hồng Ngưng cũng không hỏi nhiều, lập tức tiến lên vươn ngón trỏ chấm một chút, nhẹ nhàng ở đầu ngón tay vân vê, mỉm cười: “Cẩu huyết.” (Máu chó)

Tất cả mọi người mặt đỏ tai hồng. Vốn dĩ đêm đó Dương Chẩn trong phòng gặp chuyện không may, lại không giải thích được là gì, mọi người liền nghi nàng, hơn nữa Vương Hổ trước khi chết từng bị sắc dụ, nay sợ nàng lại mê hoặc Dương Chẩn, cộng hết lại, phái riêng người đi đến trong thôn tìm một con chó làm thịt, muốn lấy phương thuốc cổ truyền này đi chế nàng, ai ngờ lại bị nàng nhìn ra.

Hồng Ngưng chăm chú nhìn không thấy, lấy ra khăn tay lau: “Cái này cũng vô dụng.”

Người nọ xấu hổ: “Nếu cô nương nói vô dụng… Vậy thôi.” Xoay người đi qua đổ về phía sau.

Hồng Ngưng nói: “Trên cửa bùa bị hỏng rồi, nếu gặp chuyện không may cũng không trách được ta.”  Mọi người vâng vâng dạ dạ giải tán đi.

Dương Chẩn ngồi ở phía trước cửa sổ, xa xa thấy nàng, không tiếp đón cũng không còn tỏ vẻ cái gì, biểu tình bình tĩnh khó có thể nắm bắt.

Chuyện đêm đó hắn không có nhắc lại, thủ hạ cũng không dám hỏi nhiều. Hồng Nưng suy nghĩ vẫn là đi lên bậc thềm cách cửa sổ nói: “Tòa nhà này hoang phế nhiều năm, hơn nữa ngày gần đây thời tiết không tốt, nhân khí càng gặp khó khăn, Dương công tử vẫn tính ở lại sao?”

Dương Chẩn thản nhiên nói: “Thích đứng ở bên ngoài nói chuyện sao?” Hồng Ngưng cười, đi vào ngồi vào phía đối diện hắn: “Dân nữ sao dám trèo cao.”

Dương Chẩn bỗng nhiên nói : “Ngươi tên gì?” Trong ánh mắt lạnh lùng hoảng hốt lộ ra chút ý cười, cực kỳ giống một người, Hồng Ngưng nhịn không được cẩn thận quan sát, trừ bỏ mặt bộ hình dáng hơi có vẻ kiên cường, cái mũi kia, lông mày kia… 

Dương Chẩn ánh mắt lóe ra, không nói lời nào. Người trước mặt dần dần phóng  đại, Hồng Ngưng lắp bắp kinh hãi, thấy hắn đứng thẳng dậy nhìn mình, liền cười gượng hai tiếng, cúi mi mắt, không giống, vẫn là không giống với…

Lại giương mắt, nàng bình tĩnh đón nhận tầm mắt của hắn: “Dân nữ là Hồng Ngưng.”

Dương Chẩn cũng không so đo sự thất lễ của nàng, gật đầu. Hồng Ngưng chuyển hướng đề tài: “Dương công tử có phải nên cùng bọn họ giải thích hay không, ta không thích lại bị hất cẩu huyết.”

Dương Chẩn hừ nhẹ: “Ngốc nghếch.” 

Hồng Ngưng thử: “Có lẽ nó sẽ không trở lại, ngươi còn muốn chờ sao?”

Dương Chẩn không đáp: “Đạo phù kia ta đã sai người đi đến Châu thành tam thánh thỉnh giáo Liễu chân nhân đến xem, quá hai ngày liền tới.”

Hồng Ngưng cười: “Dương công tử thật muốn cùng dân nữ so đo.”

Dương Chẩn nói : “Hồng Ngưng cô nương hãm hại ta như thế, lúc đó chẳng phải lấy tánh mạng người diễn trò sao?”

Hồng Ngưng nói : Đây chính là dẫn xà xuất động (dụ rắn ra khỏi hang), ta không làm như vậy, các ngươi sớm hay muộn cũng chạy không thoát.”

“Dẫn xà xuất động, ngươi biết không ít,” Dương Chẩn nhíu mày, nhẹ nhàng bâng quơ, “Ta lúc trước gọi người đi thăm dò, mới rồi tin tức vừa đến, gần một năm qua, những ai tiến vào viện này không người nào may mắn thoát khỏi, thôn trang phụ cận đều bình an vô sự, nhưng thật ra trăm dặm ở ngoài Định Châu cùng Minh Châu xảy ra không ít án mạng, trong đó thủ pháp gây án cùng tương tự như Tất Tần, ta xem thời gian cách xa nhau không sai biệt lắm, đều là ba tháng.”

Hồng Ngưng nói: “Thỏ không ăn cỏ gần hang, hắn không thích thay đổi hang ổ trú ẩn này.”

Phụ cận thôn trang có người, hắn lại đặc biệt chạy trăm dặm đi gây án ở ngoài, hơn nữa không ngừng biến hóa địa điểm, không thể nghi ngờ chính là không muốn làm cho nơi này bị đồn mà náo loạn, dẫn tới phiền toái không cần thiết, hắn thật sự luyến tiếc rời đi viện này.

Dương Chẩn nói: “Ngươi thực thông minh.” Có thể ở trong thời gian ngắn suy nghĩ ra nhiều vấn đề như vậy.”

Hồng Ngưng nói: “Dương công tử cũng không đơn giản.”

Dương Chẩn nói: “Đa tạ.”

Hồng Ngưng lắc đầu, đứng dậy đi tới cửa, lại dừng lại: “Ta cho bọn hắn một là bùa, chỉ là phương tiện để phát hiện, Tất Tần này đối với ta rất quan trọng.”

Dương Chẩn không nói gì.

Hồng Ngưng trở lại nhìn hắn: “Chuyện lần trước ta nói, Dương công tử nghĩ thế nào?”

Dương Chẩn trầm mặt. Hồng Ngưng mỉm cười, bước nhanh đi.

Nếu đã bị nhắm trúng, Tất Tần sớm hay muộn sẽ lại đến, hợp tác mới là lựa chọn tốt nhất, Dương Chẩn không ngu ngốc, nhưng muốn hắn hạ thấp địa vị của mình hy sinh đi bề ngoài, xác thực có điểm khó có thể chấp nhận.

***

Hội Hoa Triêu sắp đến gần, Hoa Triêu cung trên dưới một mảnh không khí vui mừng, dải băng làn gió thơm, ấm áp như xuân.

Trong cung điện, tiên nga tiên phó từng nhóm đi đến bố trí hội trường, tay bưng các màu cùng đa dạng hình dạng chén bàn, tuy nói bọn họ kiến thức nhiều lắm, nhưng đến lúc đó bốn phương hoa tiên yêu tụ tập đầy đủ, làm lễ bái Hoa Thần, trong đó có rất nhiều nhân vật đều là một đầu kiến thức, ở trước mặt những nhân vật đó cũng không thể qua loa, huống chi tu tiên năm tháng buồn tẻ, khó có được một cơ hội vui chơi như vậy.

Cẩm Tú khoanh tay đứng ở trên đài, quan sát xa xa. Mai tiên hầu ở bên cạnh, trên tay cầm một hoa sách, lật từng trang hướng hắn bẩm báo: “Gần trăm năm qua, trong tộc tái nhập yêu sách có chín trăm năm mươi bảy tên, lần này tham dự tổng cộng một vạn năm ngàn sáu trăm tám mươi tên.”

Cẩm Tú nhíu mày: “Lần trước đến đây có một vạn sáu ngàn tám trăm bảy mươi ba tên.”

Mai Tiên cúi đầu: “Thiên kiếp khó thoát khỏi.”

Cẩm Tú không nói. Mai tiên khép lại hoa sách: “Thần tôn đại nhân không cần phiền não, bản tộc hình thể có hạn, tu hành không dễ, những người này đều biết rõ.”

Nói xong mở ra một bản khác: “Còn có việc vui, tiểu tiên tái nhập tiên tịch so với lần trước nhiều hơn ba người.”

Cẩm Tú ngoài ý muốn: “Ba người?”

Mai tiên thẹn thùng: “Hai trong đó là Mai tộc.”

Cẩm tú mỉm cười: “Học trò của ngươi tu hành thành công.”

Mai tiên nói: “Còn có một trong số đó là hoa sơn trà, môn hạ Sơn Trà tộc từ trước đến nay suy yếu, không nghĩ lần này lại có một tiểu tiên.”

Cẩm Tú trầm mặc, hồi lâu mới gật đầu: “Tốt lắm.”   

Xa xa, hai nữ tử chậm rãi đi tới, dung mạo nữ tử phía trước có vẻ tú lệ hơn, có thể đem màu trắng ăn mặc trở thành sinh động tươi đẹp như vậy, trừ bỏ thiên nữ Lục Dao, không có người khác nữa. Hạnh tiên cùng đi tới, lạnh lùng liếc mắt Mai tiên một cái, lập tức hướng Cẩm Tú làm lễ: “Thần tôn đại nhân, thiên nữ đến đây.”

Cẩm Tú mỉm cười hỏi: “Có việc gì ?”

“Không có việc gì sẽ không thể tới sao?” Lục Dao nhẹ nhàng vén vạt áo, chậm rãi đi lên thạch cấp, “Hoa Triêu hội sắp tổ chức, hai ngày này ngươi nhất định rất bận, dù sao ta cũng không có việc gì, có lẽ có thể giúp đỡ được việc gì.”

Khi nói chuyện người đã đi tới trên đài, Mai tiên hạ thấp người làm lễ. Lục Dao tiến lên, cứng ngắc đỡ lấy tay của nàng mỉm cười: “Sớm nói ngươi làm việc cẩn thận, tương lai tất sẽ nhận trọng trách, ta lần này đến cũng là đặc biệt chúc mừng ngươi.” 

Mai tiên cúi đầu, rất quy củ nói: “Hạ tiên bất tài, là Thần tôn đại nhân cất nhắc, sao dám làm phiền thiên nữ.”

“Ngươi không cần khiêm tốn, nhãn lực của hắn sao lại có sai?” Lục Dao buông nàng ra, chuyển hướng Cẩm Tú, “Ta thực sự có việc muốn cùng ngươi thương lượng.” 

Mai tiên Hạnh tiên mượn cớ có việc lui ra. Nhìn Hạnh tiên đi xa , Cẩm Tú nhíu mày xuống: “Đế quân ngày hôm trước ban thưởng ta một quyển 《Thông hải 》, ta có lẽ muốn bế quan tìm hiểu.”

“《Thông hải 》, 《Cực thiên 》, chính tông ngự thần thuật?” Lục Dao vừa kinh ngạc vừa vui sướng, “Nghe nói ngự thần thuật kia tổng cộng phân làm hai cuốn, quyển thượng 《Thông hải 》, quyển hạ 《Cực thiên 》, năm đó tổ sư tự mình  truyền thụ cho Đế quân, Đế quân đối với ngươi xưa nay nể trọng, ngự ban thưởng thiên thư, chắc là lo lắng thiên kiếp của ngươi.”

Cẩm Tú nói : “Chỉ sợ tương lai phụ lòng người cất nhắc lần này rồi.”

Lục Dao sắc mặt khẽ biến, nghiêm mặt: “Thiên kiếp sắp tới, vì sao lại nói ra những lời mang điềm xấu này?”

Cẩm Tú hoàn hồn, cũng sửng sốt lắc đầu: “Thiên ý nhất định như thế nào, sao lại vì một hai câu là có thể thay đổi chứ.”

Lục Dao vẫn bất an, nhẹ nhàng cắn cắn môi: “Mặc dù như thế, nói ra vẫn…lo lắng.”

Cẩm Tú nhìn nàng sau một lúc lâu, dời tầm mắt: “Đa tạ.”   

Lục Dao quay mặt nhìn hắn: “Từ khi ngươi bị điều đến Hoa Triêu cung này hầu như ta đều đến thăm, lại không dám vi phạm Thiên quy, hiện giờ đến đây ngươi lại đối đãi càng khách khí.”

Nói tới đây, nàng phì cười: “Chẳng lẽ là bị những hoa tiên yêu này cuốn lấy mà sợ? Năm đó trên Thiên đình Trung Thiên vương là người được để ý nhiều nhất, biến thành như vậy, còn không biết các nàng thất vọng như thế nào.”

Cẩm Tú cười yếu ớt: “Rời đi khỏi Trung Thiên đã lâu rồi.”

“Vậy là ta suy nghĩ nhiều rồi sao, đã được Đế quân ưu ái, ban thưởng 《Thông hải 》 thì sợ gì,” Lục Dao nhếch môi, cũng từ trong tay áo lấy ra một quyển sách, “Ta cũng có đồ vật tặng cho ngươi, đây là 《Hồn rắp tâm》 của Bắc Giới chúng ta, mặc dù không bì được thiên thư của Đế quân, nhưng có lẽ đối với ngươi cũng có chút giúp ích.”

Cẩm Tú nói : “Bắc Giới tiên thuật, người ngoài sao nhận được.” 

Lục Dao trách nhẹ: “Sao lại là người ngoài ?” Khuôn mặt phiếm hồng, nàng dựa vào cánh tay hắn, không giống như bộ dạng đoan trang thường ngày, lại không duyên cớ sinh ra rất nhiều mị hoặc, thâm tình trong mắt so với hai vạn năm trước một chút cũng không giảm.

Cẩm Tú trầm mặc một lát, không thể chối từ: “Đa tạ.”

Advertisements

2 phản hồi on “Mùa hoa rơi gặp lại người – Chương 18”


Đóng góp ý kiến đê.......!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s